quay qua cũng chẳng thấy ai giữa cả rừng người cả.
-Có khi nào, thằng Huy hay một thằng phiên bản khác của nó không?
-Điên à, thằng Huy làm gì dámđụng mày nữa?
Tôi tự trấn an mình. Cái kiểu bị theo dõ nó khiến cho người ta lo sợ, hồi hộp. Nó khác hẳn với cách thằng Huy dập tôi một trận. Cái kiểu này khiến cho đối phương ăn không ngon, ngủ không yên.
Nụ cười tôi dần tắt, xen lẫn chút lo lắng. Giờ thì hễ ai đó nhìn tôi là tôi giật mình quay lại. Lũ bạn trong lớp nhìn đểu hay cù léc, tôi cũng giật cả mình.
Sợ! Đương nhiên là sợ, có thằng nào không sợ ăn đòn. Nhưng tôi không né tránh, đơn giản sợ cái kỷ luật treo trên trường. Sợ lại làm liên lụy thằng Nhân đen như hồi trước nếu nó vô tình bị dính đòn oan.
-T, sao dạo này mắt thâm thế kia!
-Ừ, mấy hôm nay mất ngủ đó Dung!
-Ngủ đi ông tướng, lo học bài ôn thi học kì hả?
Nhắc tới thi học kì tôi mới nhớ, còn hơn một tháng nữa là thi rồi. Ông anh tôi mấy ngày nay cũng vùi đầu vào học, trông như lão gà mờ ấy, tóc tai bù xù, mắt thâm quầng. Cuối cấp có khác, chẳng bù cho tôi, ăn rồi cứ nằm ưỡn ra mà ngủ, ngủ no nê sáng mai có mẹ gọi dậy.
Nếu không có vụ dò xét tới đây thì làm sao tôi phải băn khoăn trằn trọc mãi được chứ.
Kể từ khi 26-3 kết thúc. Tháng 4 cũng nhanh chóng đến , nắng càng gay gắt hơn, ve cũng bắt đầu rả rich đua nhau kêu trên nhành phượng đỏ. Tôi thì vẫn bị đeo bám, tuy tần số không nhiều, nhưng cường độ ngày càng tăng. Đôi khi, cố gắng thản nhiên không để tâm.
Thường ra khỏi lớp, tôi đưa nàng ra cổng trường rồi mới tót ra xe, tức là so với hội chiến hữu tôi vẫn là thằng về muộn nhất. Vậy mà tuyệt nhiên cái vụ đánh nhau vẫn không diễn ra lần nữa. Chắc là chưa đến thời cơ.
-Không biết đến bao giờ, tụi nó mới bụp mềnh đây.
Bắt đầu gương mặt tôi diễn tả nội tâm một cách hoàn hảo, từ vui vẻ hoàn toàn, rồi pha chút lo lắng, giờ thì nó đã chuyển qua xám xịt.
-Ấn đường của huynh đài có vẻ u ám, huynh đài ngồi xuống đây để tiên sinh ta xem cho ngươi một quẻ.
Mấy thằng chiến hữu nhìn tôi cười nắc nẻ, tôi chỉ nhe răng mà cười hùa theo, miệng cười mà trong lòng hơi lo lắng. Nhân đen như hiểu ra chuyện gì đó:
-T, xuống căn-tin với tao.
-Anh em mình xuống luôn-Hội chiến hữu kéo nhau xuống căn-tin.
An vị với đống nước uống và snack, chúng nó chụm đầu vào tôi:
-Mày có chuyện gì đúng không?
-Ừ!
-Tao cá không phải là chuyện nhà, vì mấy hôm đá bóng là mày còn vui vẻ, lên trường là mặt xám xịt lại.
-Tỏ tình tạch hả?-Kiên cận nhìn tôi phán đoán.
Tôi ngậm ngậm cái ống hút, lắc đầu. Không khí bắt đầu chùng xuống:
-Tao thấy như ai theo dõi tao ấy?
-Mày hoang tưởng à?
-Thật, không đùa, hơn hai tuần nay rồi.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của tôi, chúng nó mới bắt đầu nghiêm túc lại. Bắt đầu hỏi han quan tâm:
-Mày biết mặt nó không?
-Biết được mới tài?
-Đừng nói dính đánh nhau như tháng trước, kỷ luật nha mày.
Kỷ luật là thứ đáng sợ nhất trong trường, nhẹ cũng bị đình chỉ, tôi thiểu não nhai đá rệu rạo.
-Mày yên tâm, chắc không có gì đâu, chắc thấy mày nên thằng nào nó ngắm ấy mà.
Tôi nở nụ cười khô cứng với câu bong đùa của Bình Boong. Gần đến tiết học, chúng tôi mới rủ nhau đứng dậy đi về lớp.
Ngang qua cái bàn đầu, tôi thấy Ngữ Yên với thằng tài tử đang ngồi ở đó. Thấy tôi Ngữ Yên vui vẻ vẫy tay:
-T, T, lại đây nè!
Đuổi lũ bạn về trước, tôi ngồi bên cạnh Ngữ Yên, nhìn thằng lãng tử, nó mặc nhiên không thèm nhìn tôi đến nửa con mắt. Không khí đặc
quánh sát khí của tôi pha thêm chút khinh khinh của thằng ngồi đối diện. May mắn là Ngữ Yên kịp lên tiếng:
-Đây l




