/>
Ăn uống no nê, vác cái bụng bự chảng , lên xếp lại đồ đạc. Sực nhớ tới ba viên kẹo hôm qua, tôi lục ba lô lấy ra, nguyên vẹn.
Tôi cầm ba viên kẹo lên xóc xóc, kiểu như xin quẻ, xem viên nào rớt ra đầu tiên.Đầu thầm nghĩ viên bạc hà, nó lại rớt ra viên socola.
Tôi đổi kiểu, nhắm mắt , tung ba viên lên rồi mò. Mò trúng cái que kẹo mút. Sau đó đổi kiểu mấy lần nữa, viên bạc hà nó cứ né mặt tôi. Bực mình tôi cầm ba viên kẹo lên suy nghĩ.
Dung là viên bạc hà, cũng như tính cách của nàng. Nhiều khi nồng nhiệt , nó gây cho người khác cảm giác gì đó,nhưng rất nhanh, nó bị dập tắt bởi vị the mát.Nó khiến cho con người ta dễ chịu vô cùng.
Ngữ Yên là viên kẹo mút, màu hồng vị dâu. Luôn ngọt ngào và hiền dịu. Trước với sau thì nó vẫn như một không có gì thay đổi. Cái vị đó đi vào rồi nó sẽ lưu luyến mãi trên vị giác.
Chị Xuyến là viên sô cô la. Đắng nghét. Cũng như chị ban đầu tiếp xúc, có gì đó mạnh mẽ của con trai, bóc lột sức lao động, trù dập, nhưng sau đó vị ngọt lên ngôi, nó hoàn toàn khác hẳn với vị của kẹo mút, nồng hơn, thơm hơn và cũng ngọt ngào hơn.
Bỗng cái kẹo mút rời khỏi tay tôi, chui tọt vào miệng anh trai tôi. Cái lão trời đánh giờ mới về, lợi dụng lúc tôi mơ màng, giật kẹo của tôi. Hắn ngậm cái vỏ vào vì nghĩ như thế tôi sẽ không đòi lại.
Tôi vật lão xuống giường, đè lên,bóp cổ, lão vẫn nhất quyết không nhả cái kẹo mút ra cho tôi. Tôi bóp mũi, nhéo tai, cù léc liên tù tì, lão trời đánh mới nhả ra , lão hít lấy hít để cái không khí bị tôi cấm vận nãy giờ:
-Có cái kẹo thôi ,không ăn cho tao đi.!
-Mơ à, không cho.-Tôi cầm cái kẹo toàn nước miếng, đè balo ông anh tôi lau lau.
-Không cho thì thôi,tao đi ngủ rồi ăn cơm-Nói chưa đầy hai phút, lão đã ngáy khó khò.
-Thực hiện lời hứa nào!
Tôi bóc cái kẹo bạc hà và tận hưởng. Leo tót lên ghế, tôi mở máy tính. Lạch cạch đánh chữ google.com rồi xuống ô search:
-Nắng tắt trăng vừa lên cuối đường-Enter.
Kết quả đập vào mắt tôi đầu tiên là ca khúc Tình yêu tìm thấy của Quang Vinh. Tôi nhảy cẫng lên sung sướng. Mẹ tôi ở dưới nhà tưởng hai thằng con hỗn chiến xách cán chổi đi lên:
-La hét gì, hai thằng con chó mèo!
-Dạ, không có gì, anh con ngủ rồi, mẹ nhỏ thôi cho anh ngủ!
Đóng cửa phòng, tôi hóa rồ trong câm lặng. Bài hát này đáng lẽ tôi phải nhớ ra ngay chứ, sao bây giờ tôi ngồi tra gõ thế này. Thảo nào nàng chê mình Ngốc. Đúng là Ngốc quá hóa Ngu luôn.
Click chuột vô cái link đầu tiên, tôi mân mê nghe đi nghe lại. Hai tiếng đồng hồ sau đó, mặt tôi cứ toe toét hẳn lên, và tất nhiên vẫn nghe Tình yêu tìm thấy. Chưa thỏa mãn, tôi tải vô Mp3 để nghe những lúc ghiền.
Tối hôm đó, tôi xớn xác làm hết công việc nhà, phụ mẹ tôi mọi thứ. Mẹ tôi nhìn thằng con trai lắc đầu:
-Mày đi cắm trại hay cải tạo mà tốt tính thế hảcon.
Tôi chỉ cười, mà chẳng dám thổ lộ với mẹ tôi. Cứ im lặng thôi, sợi dây liên kết nó bảo thế mẹ ạ.
Sáng hôm sau, vừa mò lên tới lớp đã nghe thầy mắng xa xả vì cái tội đi học muộn.Chẳng sao cả, tôi cúi mặt mà vẫn mỉm cười. Nụ cười vì vừa được tìm thấy tối qua. Thầy cứ mắng chuyện của thầy, còn học trò thì cứ cười chuyện kia. Lớp tôi thì cứ há hốc mồm ra:
-Sao nó gan quá mày?
-Thằng này bị chửi mà nó còn cười, ngược đời!
-Ông mụ, bà mụ nào gắn ngược dây à!
Nếu là tôi bình thường đã đối đáp hoặc hoa chân múa tay cho mỗi đứa một nhát rồi.Không sao người buồn cảnh có vui đâu bao giờ, tôi đang vui nên cái gì nghe tin cũng vui hết.
Kết thúc một bài diễn thuyết gần mười lăm phú đồng hồ, tôi nhìn thầy tôi thân thương lạ lung, giọng thầy êm tai quá, sao không như mọi khi ,vừa nghe là muốn thủng cả lỗ nhĩ. Ngang qua mấy đứa bạn tổ tr



