khích, đảo theo, mặc cho Nguyệt la nó vì sợ. Cả bốn đứa lại cười tươi như chưa hề nhắc tới chuyện gì. Tuổi học sinh, đẹp và hồn nhiên làm sao.
CHAP 22:HAI Ổ BÁNH MÌ, VẪN ĐÓI!
Nếu như những gì tôi nghĩ hoặc nói đúng hơn là có chút “toan tính” trong con đường tình cảm, tôi vẫn nghiêng về Dung. Tuy rằng điều đó không thể xoá nhoà được vết rạn trong suy nghĩ về hai đứa. Có phải vì chúng tôi quen nhau rồi nảy sinh tình cảm quá nóng vội? Không hề, vì tôi biêt rằng, hai đứa tôi đến với nhau một cách thật lòng nhất. Không hề gượng ép hay nhận nhầm, đó là thứ tình cảm tự nhiên. Cái gì thuộc về tự nhiên hãy để nó tự nhiên phát triển.
Sáng hôm sau, tâm trạng vẫn còn lâng lâng vì niềm vui tối hôm qua, mặt tôi hớn hở bước vào lớp thì chạm mặt Dung ngay cửa:
-Ờ, ờ….buổi sáng tốt lành nhé!-Tôi chẳng biết nên ứng xử với Dung ra sao nữa.
-Ờ…Tín cũng vậy nhé!-Dung cũng đâu có khác gì tôi.
-…….!-Tôi lướt qua Nàng, có chút gì đó của hai người dưng ngược lối.
-Tín này?
-Gì hả Dung?
-Hôm qua…….!
-………..?
-À, không…Dung hỏi Tín có bị ướt hay không ấy mà!-Rõ ràng Dung muốn hỏi tới chuyện khác.
-À, không, Tín chờ tạnh mưa rồi mới về mà!
Chỉ là những câu hỏi han xã giao như thế, và dù cho câu hỏi cuối cùng chỉ là một thứ thay thế, thì chí ít tôi cũng hiểu rằng, trong tâm trí Dung, Nàng vẫn không hoàn toàn gạt tôi ra vị trí đặc biệt. Tất nhiên, nụ cười nở ngay trên môi của tôi cũng như vậy. Nàng vẫn còn đặc biệt lắm.
Qua cơn đại nạn, bạn bè chúng tôi trở mặt lại “ khốn nạn” như thường. Vừa vứt cái balo xuống bàn, tôi bị tụi nó lôi vào trò đỏ đen mạt sát.
-Giờ ba que ngắn mua bánh mì!
Đơn giản với chúng bạn, đó như là một thú vui tao nhã buổi sáng, nếu thiếu nó e rằng cả buổi học sẽ chẳng vui vẻ gì?
-Mày quên hôm nay nhóm mình phải trực nhật à?
-Cứ bỏ đi, nếu thằng nào hôm nay trực nhật mà rút trúng thì đổi ca!
Cuối cùng Nhân đen, Hoàng và Hưởng phải lết cái thân, móc cái bóp thất thểu đi ra ngoài mua bánh mì. Tôi gọi giật thằng Hoàng lại:
-Ê, Hoàng tao nhờ chút!
-Gì, nhờ gì nói lẹ lên!-Nó vẫn ấm ức vì xui xẻo buổi sáng.
-Mua thêm dùm tao một ổ bánh mì..!
-Cái gì, làm gì có…..!
-Rồi, bạn bè mà so đo, tí vô tao trả tiền, nhớ không bỏ ớt nhé.-Tôi nháy mắt động viên nó.
-Rảnh, bình thường mày toàn xin ớt giờ lại không!
-Thôi, giúp đi, bữa nào tao bao mày nước mía.
Tôi ngọt giọng đem vật chất ra cám dỗ thằng bạn. Nó lắc đầu không hiểu tại sao thằng bạn của nó lại đổi khẩu vị theo một cách 180* như vậy? Thằng Hoàng nào biết rằng, ổ bánh mì đó nào đâu phải cho tôi.
-Đây, của mày, sáu ngàn thêm bốn ngàn nước mía nữa là mười chẵn.
-Đây, khổ tao, được thằng bạn mười ngàn cũng tính toán.
Tôi chộp luôn ổ phần của tôi, thêm một cái nữa nhanh chóng bước ra phía cửa lớp. Dung không có ở lớp thì theo lẽ thường sẽ là chiếc ghế đá quen thuộc. Thế nên tôi nhăm nhắm phía đích mà tiến tới.
-Bộp…!
Đầu mãi ngoái lại xem có thằng bạn nào để ý hay không, tôi va phải ai đó vừa đi ngang qua cửa lớp. Ngoái đầu lại, Ngữ Yên đang đứng trước mặt từ bao giờ. Không hiểu kiếp trước tôi bị cô nàng này ăn hiếp dữ lắm hay sao mà kiếp này phải va vào để trả thù không biết.
-Xin lỗi Yên nhé, tại Tín…!
Tôi định đưa hai tay phân trần, mà hai tay tôi cầm hai ổ bánh mì. Giữa đường, tôi khựng lại, chẳng khác nào con vịt đang xoè cánh.
-“Một con vịt xoè ra hai cái cánh”.
Ngữ Yên nhìn tôi phì cười:
-Sáng sớm đã ăn tận hai ổ bánh mì rồi!
-À, ừ…mới cướp được của thằng Phong mập đấy!
-Thế giờ Yên cướp lại Tín nhé-Ngữ Yên nháy mắt.
Thử hỏi trong tình cảnh n




