tôi ngoài cái mp3 ra cũng chẳng có ai. Dung là người tôi để ý đầu tiên, bởi vì nàng cá tính và không kém phần xinh đẹp. Nhưng tính cách nàng bao giờ cũng vậy, hầu như không bao giờ quan tâm tới những gì không lien quan. Vì thế, tôi như kẻ đơn phương, không có ai bày tỏ, ôm trong lòng tình cảm dành cho Nàng. Tôi không phải là độc tôn, không phải là người duy nhất có tình cảm với nàng. Vệ tinh xung quanh nàng bao gồm nhiều người cả trong lẫn ngoài lớp. Bởi vậy, khi tôi và nàng ngồi ở đây, thì có lẽ tôi là một người may mắn. Chỉ nghĩ đến thế thôi, là tôi lại rơi vào trầm tư.
-Ăn đi, còn vào lớp nữa đó!-Dung kéo tôi về thực tại.
-Ừ, ăn cho có sức nào…!-Tôi cười đểu.
-Có sức làm gì?-Dung lại ngạc nhiên lần nữa.
-Để cõng ai đó lên đồi, chứ ốm như này cõng lên mệt lắm.
Dung ngại đỏ mặt, và tôi vô cùng thích thú khi được chứng kiến dáng vẻ ấy của một cô nữa sinh. Đẹp và đáng yêu vô cùng.
Và tôi cùng cô thiên thần ấy cùng đi sánh đôi bên nhau bước vào trong sân trường. Gần đến giờ học nên đa số đều hối hả trở về lớp. Những chiếc áo dài trắng tinh đẹp rạng rỡ cho ngày đầu tuần. Tất cả những cô nữ sinh vừa lướt qua, so ra đều không thể bì với Dung được. Bởi trong mắt tôi, Dung luôn luôn được mặc định là người xinh nhất, dễ thương nhất, và đặc biệt nhất.
-T nhìn cái gì vậy?-Dung cúi người rồi ngước nhìn tôi đang cúi gằm suy nghĩ.
-Hả, không, không….suy nghĩ tí thôi mà!
-Suy nghĩ gì mà mặt đỏ bừng vậy? Chắc lại bậy bạ chứ gì?
-Bậy nào, làm gì có cơ chứ!
Hiển nhiên, tôi mà nói ra tôi đang ngắm những cô nữ sinh vừa lướt qua để đem so với nàng thì mặc cho Trạng nguyên sắc đẹp là ai, thì tôi cũng phải nhận một cú nhéo ngang hông của Nàng dằn mặt.
-Sắp tết tới nơi rồi…!
-À, ừ..tết rồi, ra giêng anh cưới em!
-Cái gì, bạo gan quá ha!
-Có đâu bài hát thôi mà…Ngộ kì đà!
-Vậy à, ăn cơm chung với nhà Dung mà không dám hó hé, giờ có mỗi Dung nên bắt nạt chứ gì?
-Làm gì có, ai nỡ nào….?
-Không biết đâu, òa òa….!
Tôi bịt tai bỏ mặc, bước nhanh về trước, vừa đi vừa cười cái kiểu trẻ con của Nàng. Dung rượt theo, khẽ cóc đầu tôi:
-Ôn thần, nghe nè!
-Gì cơ?-Tôi đưa tay xoa xoa đầu.
-Phải nhớ nhé không được ăn hiếp Dung nữa!
-Ờ……ừ.-Tôi ngập ngừng không dám bông đùa vì sự nghiêm túc của Dung.
-Không được làm Dung giận nữa nhé!
-…………!
-Dung cũng thế mà, T không sợ thiệt đâu-Lần này Dung mới cười.
-Sao nghe như, dạy chồng vậy?
-Xí……!
Nàng cười, và hai cánh tay nàng ôm trọn hai cánh tay tôi, còn vu vơ hát. Tôi chẳng còn biết đó là câu hát như thế nào, bởi vì tất cả sự tập trung của tôi đang dồn về cánh tay của tôi được ôm chặt bởi hai bàn tay nàng. Minh chứng rõ ràng hơn về tình cảm của chúng tôi. Hi vọng rằng sau này, tình cảm này vẫn sẽ mãi như vậy, bền chặt, không gì có thể chia cắt.
-Về lớp nhé!
-Ừ.!
-Phải dạ chứ?-Tôi tếu táo với Nàng.
-Sao phải dạ?
-Thì…….!
Dường như hiểu ra ý tôi muốn nói cái gì, Dung bĩu môi xí dài, không quên đưa cái nhéo ngang hông đau điếng.
-Này thì nghĩ đi đâu nè!
-Á……….á, xin tha, xin tha.!
Dưới ánh nắng sân trường, có hai đứa học sinh, đang hạnh phúc trong tình cảm ngập tràn. Gần một năm gặp nhau, và gần một năm với nhiều thử thách. Tình cảm nay đã bước thêm bước mới. Bền chặt hơn. Tạm biệt một năm trôi qua, tao đang chờ những năm tiếp theo đây, thời gian ơi.
-Hạnh phúc quá nha!-Phong mập nheo mắt.
-Ờ, bình thường….!
-Cứ như vợ chồng son ấy, thích nhá!-Kiên cận vỗ vai tôi.
-Chuyện, điều hiển nhiên!-Tôi hãnh diện ra mặt, còn Dung thì cười và chào hai thằng bạn tôi bước vào lớp.
Kiên cận lôi tôi ra góc riêng, ngó ngàng xem có ai đang dõi theo ha




