ng trong trường theo lời của ông anh tôi truyền lại cộng thêm kinh nghiệm bản thân và chút ít xúc tác từ Dung:
-Dung học thầy này à mày?
-Ừ!-Nhân đen chán nản với câu hỏi được lặp đi lặp lại của tôi.
-Thế còn môn Lí?
-Thầy Thái!-Nó chắc cú!
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, tôi cứ xem môn nào mà Dung học là tôi xin vào học ké..Riêng môn Toán thì Dung học ở lớp thầy gần nhà, còn tôi tiếc đứt ruột cũng phải đăng kí ở lớp thầy chủ nhiệm.
-Còn lớp vào 3.5.7 thôi em- Cô Ly nói tôi, coi như mở một đặc ăn vì cậu học trò bất đắc dĩ.
-Dạ, thế lớp 2.4.6?-Tôi cụt hứng, vì Dung đang theo học bên lớp đó.
-Lớp đó dành cho các bạn thi khối A và học khá, em xin vào giữa chừng nên sang lớp căn bản học trước đi!-Cô Ly kiên nhẫn giải thích..
-Da...! Vậy mai em lên học ạ!
Chào cô và bước hụt hẫng ra về, tôi làu bàu:
-Cô chia lớp làm gì không biết?
-Giờ bị tách riêng ra rồi?
Vừa đi vừa nghĩ ngợi, tôi bước đến cổng trường lúc nào không biết. Nhanh thật, mới đó mà vèo cái đã đến năm cuối cấp. Cái năm 11 đầy biến động, nhưng hầu như đều có kết cục đẹp đẽ. Ngoại trừ vụ banh bóng, lớp tôi thụt lùi chỉ đạt được giải 3, dù gì cũng hơn lớp hàng xóm bên cạnh. Năm 12, năm của các anh chị của trường, và hình như tôi cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút.
-Chị thi tốt nhé!-Tôi chào chị Xuyến!
-Ừm, chị biết rồi!-Chị vẫn thế, cười thật tươi trong buổi tổng kết trường.
-Khi nào khao em đây?
-Khao gì cơ?
-Đậu đại học đó!-Tôi nói như chắc cú đối phương sẽ vượt vũ môn trong kì thi quan trọng sắp tới.
-Chị nhớ rồi, chị sẽ cố gắng để mời em...!
-Hì hì..!
Chẳng biết rằng kết quả thi ra sao, nhưng chợt trong lòng tôi cảm thấy có chút gì đó trống trải.Ngôi trường này từ đây sẽ vắng chị, một cô học trò hay cười, ngoan hiền, còn tôi mất đi một chuyên gia tư vấn thượng thặng. Chẳng hiểu sao, nhưng ngôi trường này hình như không còn đẹp như mấy tháng trước nữa.
Quay mặt bước đi, cái bóng đổ dài lôi thân hình tôi theo. Nỗi buồn có chút gì đó đeo bám lên người, nó còn được minh họa bằng ánh chiều tà dương u ám. Thở dài, rồi lại thở dài.
-Ế ê, Tín , Tín!-Tiếng ai gọi tôi bên kia đường!
Quay đầu nhìn về hướng gọi, một thằng con trai đang đứng hét lớn, ra sức vẫy vẫy tôi. Gặp lại nó tôi cũng rất bất ngờ, đã lâu lắm rồi thì phải.
-Há ha, thằng khốn, về từ bao giờ sao không nói tao một tiếng!-Tôi hét và đấm thụp vào ngực thằng bạn..
-Tao về thì mày đi được hai ba ngày rồi, chỉ gặp mỗi Mẹ mày thôi!
-Ờ,,,,mà mày về đây...?
-Học luôn chứ sao...? Học chung lớp với mày nữa..?
-Thật không thằng chó con này?
Thằng bạn tôi đứng cười hề hề, điệu bộ nó vẫn như mấy năm trước. Thằng Hoàng, học với tôi từ nhỏ tới lớn, đến hết lớp 8 thì theo nhà nó chuyển về quê để chăm sóc cho bà Nội nó. Sau một thời gian, chuyển ngược về lại...Tính ra năm cấp II tôi chỉ quen sơ sơ với Nhân đen, còn nó mới là thằng bạn chí cốt.
-Có người yêu chưa chó con?-Nó cười cười nhìn đểu tôi.
-Chưa đâu thằng khốn nạn?-Tôi giấu diếm vì sợ bị chọc quê.
-Mày thì chắc đếch ai yêu đâu nhở?-Nó đâm tôi ngay.
-À...ừ, ừ....!
Tôi cười thầm, mày cứ đợi đấy đi thằng bạn, lúc vô lớp mày sẽ thấy tao có những gì...?
-Mày đi học thêm à?-Tôi nhìn cái cặp của nó.
-Ừ, học chung lớp với Nguyệt này!
-Là học Toán đúng không?-Tôi nhảy dựng lên, như bắt được vàng vậy.
-Ừ, ừ....có vấn đề gì à?
-À. à...không!
Vậy là thằng bạn học chung lớp Toán với Dung, Tôi định khoe nó về Nàng, nhưng đã nói chưa có người yêu nên tạm thời cho Nàng là một ẩn số . Bất ngờ luôn ở phút cuối mà.
-Cơ mà



