túc thế này!
Dung chẳng chờ tôi nói hết câu, đi vòng về chiếc xe của nàng, lấy ra cái hộp gì đó.
-Thế nên mới phải dự phòng nè?-Nàng đung đưa chiếc hộp nhựa trước mặt tôi!
-Cái gì thế, cái gì thế?
Chiếc hộp lại được đưa vòng ra sau lưng, như một kiểu giữ bí mật của một đứa con nít, phụng phịu:
-Ăn xong đồ ăn đã!
Chọn cái bãi đá quen thuộc, tôi và Dung cùng thưởng thức nốt những gì còn lại sau vụ cướp giật. Thỉnh thoảng, Nàng lại gắp sang bát của tôi và cười. Tôi chẳng cần biết đó là thứ gì, miễn là Nàng gắp thì ăn cho bằng hết. Chẳng bằng ở nhà, mỗi lần mẹ tôi nấu ăn lại õng ẹo:
-Thôi, con không ăn đâu!
-Dạ, con không ăn món này đâu!
Cứ tưởng tưởng, tôi như một anh công nhân vừa làm tan ca về, mặt mày nhem nhuốc, đang cùng cô vợ bé nhỏ thưởng thức bữa ăn tối hạnh phúc. Mặc dù bữa ăn ít ỏi , nhưng cô vợ vẫn chăm chút từng tí cho chồng. Đúng là chẳng có gì hạnh phúc bằng. Thỉnh thoảng, hai người chỉ nhìn nhau và cười. Chỉ thế thôi, đó là hạnh phúc đơn giản nhưng chân thật.
-Nè!-Miếng táo được đưa ngang miệng tôi!
-Ngoàm-Tôi há miệng thật to, cố tình bắt Nàng phải đút!
Dung mỉm cười, và đưa miếng táo vào miệng tôi:
-Ở đâu vậy?-Tôi vừa ăn vừa ú ớ phát ngôn!
-Để riêng đó!
-Hay vậy, cũng biết lo quá ha cô vợ.......
-Gì?
-Ờ....không- Suýt nữa chữ cô vợ bé nhỏ đã đi qua hết tấc lưỡi của tôi.
Một miếng táo nữa được đưa lên. Tôi lại há miệng như thằng chờ sung rụng. Nhưng lần này thì lại khác. Nàng dúi miếng táo vào tay tôi:
-Cứ như con nít vậy!
-Hử?
-Con nít, con nít....lều.!
Tôi cóc đầu nàng cái nhẹ hều, đưa miếng táo từ từ lên miệng, kiểu như biểu diễn một sự kiện trọng đại. Miếng táo đi thành hình vòng cung, cách miệng tôi chỉ còn hai gang tay. Rồi từ từ khoảng cách tới đích chỉ còn một gang. Ôi miếng táo thơm ngon của Nàng đã dày công gọt dũa.
-Vụt, nhoàm nhoàm!
Miếng táo rời tay, chui tọt vào miệng. Hai hàm răng bắt đầu nhai và xé nhỏ để cảm nhận vị ngọt được chiết ra thấm vào đầu lưỡi. Cảm giác thật là tuyệt. Chỉ có điều cái miệng đang nhai không phải là miệng của tôi.
-Bắt quả tang, trữ đồ ăn lẻ-Thằng Vũ cũng y hệt tôi, phùng mang trợn má cho vừa miếng táo, bên cạnh Nguyệt cười khúc khích.
Vậy là thêm một cặp nữa. Lần này bốn người hợp sức giải quyết món tráng miệng một cách nhanh chóng, trong sự hối tiếc của tôi, và sự hiếu khách của Nàng. Thằng Vũ vừa ăn vừa hích cùi chỏ, trêu ngươi tôi:
-Táo ngon quá mày nhỉ?!
-Ừ, ngon!
-Táo ai trồng mà ngon thế?
-Biết được?
-Ai gọt mà khéo vậy!
-Ừm.....!
-Ai ........!
-Ai ăn mà tạp giống mày chứ gì?
Cả hai cô nàng còn lại đưa tay cười bẻn lẽn, thằng Vũ thì mặc kệ, biết thân phận ăn ké nên cứ ra hết sức mà ăn. Không gian riêng tư bị phá hỏng nên chủ đề chỉ bàn về những món ăn, về kỷ niệm thời bé trước khi bốn đứa tôi bị thằng Hải gọi về nơi tập trung lớp.
Đống lửa nay được mở rộng ra, kiểu như lửa trại vậy. Thằng Bình ôm cây guitar ngồi trên khúc cây nhỉnh hơn tất cả những cái đầu trong lớp. Dây đàn bắt đầu rung lên, nhẹ nhàng và du dương. Giai điệu quen thuộc của Khúc Hát Chim Trời..
-"Những cánh hồng, sân ngoài một chiều mây bay gió lay, tóc thề.........!"
Những tiếng ca nhỏ và nhẹ nhàng, như một góc ấm cúng trong bức tranh lạnh và tối đêm Noel trên ngọn đồi quen thuộc. Trong những tiếng cười, những gương mặt hạnh phúc. Những tiếng vỗ tay khe khẽ hòa chung nhịp với giai điệu được phát ra từ cây đàn. Và trong đó, tôi nghe thấy tiếng Dung rõ nhất, hình như con tim Nàng đang cùng nhịp đập với con tim tôi. Đầu Nàng khẽ nghiêng về bờ vai gầy của tôi. Những sợi




