i thằng đang thậm thụt to nhỏ với nhau hay không:
-Có hối tiếc gì không?
-Hối tiếc gì mày?-Tôi khó chịu với kiểu úp úp mở mở với thằng bạn.
-Có người yêu sớm?-Nó thản nhiên.
-…….!
-Sao, suy nghĩ lại à?
-Thế nói như mày, mày cũng hối hận à?
-Có chứ?-Nó tỉnh queo.
-Là sao, tao tưởng Trang……..!
-Ý tao không phải như vậy, thằng đầu đất. Có những thứ lợi, nhưng cũng có chút ít điều không nên.
-Ví dụ?
Nó liếc mắt về phía góc sân trường, chỉ về hướng cái ghế đá dưới tán cây. Ngữ Yên ngồi đó, dịu dàng , nhu mỳ đang cắm cúi đọc sách.
-Đó là ví dụ, bây giờ Dung mà bắt quả tang được mày nhìn thế này, e rằng, mày bầm dập mất.
-Ực!-Tôi nuốt nước miếng xuống cổ, đánh ực , hình dung ra cảnh tượng ghê rợn thằng bạn vừa gợi ý.
-Hehe, đùa thôi, chúc mừng nhé, có mày tao đỡ cô độc!-Nó vỗ vai tôi rồi đi vào lớp.
-“Chắc chẳng có gì đâu, mày với Ngữ Yên chỉ là bạn”.
-Chỉ là bạn à?
-Ừ, thì..thân hơn bạn một chút.
-Một chút?
-….!
Chỉ có vậy thôi, vì hiện tại tôi đã có Dung. Hầu như hình ảnh của Dung chiếm trọn toàn bộ trái tim tôi. Ngữ Yên giờ đang ở phạm trù khác, đôi lúc vẫn hiện lên trong tâm trí tôi,nhưng càng ngày càng mờ nhạt. Dung là sự chọn lựa của tôi từ lúc đầu, và luôn luôn là số một. Tôi quay lung bước vào lớp nơi có Dung đang nở nụ cười thiên thần, và tạm biệt hình bóng Ngữ Yên hiền dịu nơi ghế đá.
-Tao chọn Dung rồi nhé!
Thầm nói với chính mình, thầm nhắc nhở mình về sự chọn lựa. Tôi đang đi trên con đường tình cảm mà mình đã chọn lựa. Sẽ không bao giờ hối tiếc, không bao giờ than vãn..
Rồi từ đó……
Vậy là Học Sinh Chuyển lớp đã đi hết phần I của nó. Kết thúc sự mở đầu cho một câu chuyện tuổi học trò, hồn nhiên, tinh nghịch. Tình cảm tuổi học trò trong sáng, vui tươi, chân thật tuy nhiều lúc vẫn còn những suy nghĩ trẻ con. Phần II của Học Sinh Chuyển lớp sẽ được tiếp tục để hoàn thành những gì phần I để lại. Một kết thúc cho những năm cấp III. Một kết thúc để xem tình cảm ấy liệu sẽ đi đến đâu?
Update 102(Phần I:Những mùa yêu thương về,next chap is 1 (Phần 2:Cùng gió nhặt kí ức).....
INTRO PHẦN II: CÙNG GIÓ NHẶT KÍ ỨC
Rảo bước quanh khúc cua vào nhà cô dạy thêm môn Hóa tầm lúc chiều. Không khí trong lành căng tràn trong khoang phổi. Hít một hơi dài và thở mạnh:
-"Còn tháng nữa là lớp 12 rồi!".
Cố tình đi thật chậm để cảm nhận cái không khí đã xa mình hơn một tháng, cái không khí mà mình đã phải xa rời, thay vào đó là ăn dầm nằm dề ở đất Sài Gòn ồn ào.
-Tín!
-Dạ, sao ạ?
-Nghe điện thoại bác Hai nè!-Ba tôi chuyển cái điện thoại cho tôi.
-Alo, con nghe nè Bác!
-..........!
-Dạ, vậy là con vào đó ạ, một tháng ạ...dạ..dạ..!
Chẳng là Bác tôi phải qua lại bên Mỹ, nên muốn tôi vào ở chung với ông anh họ cho vui. Bác đi một tháng nên muốn "chọn mặt gửi vàng" trong đám cháu, mà hẳn muốn tôi vô theo yêu cầu của ông anh họ. Nói là ông anh nhưng thua tôi tận 2 tuổi nên khoái tôi lắm, muốn vô để cùng bày trò phá đây mà.
-Sao, vậy là con vô Sài Gòn hả?
-Dạ..!
-Ừm, cũng được, chuyện học hành vô đó học thêm một tháng cũng được.
Vậy là cuối tháng 6, tôi đã có mặt ở Sài Gòn để trông nom nhà cửa và chơi với ông anh họ. Thỉnh thoảng bốn năm bữa đi học thêm ba môn tự nhiên, những ngày còn lại ăn nằm chán trong nhà. Nghĩ lại chắc hẳn bạn bè ở nhà đang vui vẻ cười đùa học thêm với nhau mà thèm, vô đây học chẳng biết ai lại ai, suốt ngày cứ lầm lầm lì lì.
Thế nên,"Việt kiều về nước" hôm nay một mình phải thân chinh lên nhà các thầy cô xin được học thêm để ôn cho năm 12. Trước khi đi tôi đã định hình sẵn trong đầu các thầy cô dạy có ti



