/>
Bóng khẽ chạm mép dưới xà ngang,rớt thẳng vào lưới,trong tiếng reo hò của lớp tôi,và tiếng thở dài nhẹ nhõm của 11 thằngtrên sân.May mắn một lần nữa lại mỉm cuời với 10a11.
Loạt penalty cân não sau đó,lớp tôi hoàn toàn thua trắng 5-3.Tội đồ là thằng khỉ số 10 lớp tôi và thằng K.cận khi lần lượt bắn chim và nã thẳng thủ môn.
Bắt tay kết thúc trận,tôi đành phải dành ánh mắt khác cho ông anh cùng số 10 này,một bài học kinh nghiệm:không nên trong mặt mà bắt hình dong.
Lão anh tôi đắc thắng,cười toe toét trong cái gọi là hơi men chiến thắng,mặc cho chị Ngọc đang cầm chai nước kế bên.Còn tôi lững thửng đi ra sân,thản nhiên đón nhận.Thua tâm phục khẩu phục.
Dung và Ngữ Yên đứng đó nhìn tôi,chắc đang chờ động viên.Tôi thản nhiên đến mức bất ngờ,khiến cả hai chẳng biết động viên làm sao:
-Không có ai cho nước uống nữa à!
-Không thèm!
Đấy,là con trai nhiều khi phải nhẫn nhịn.So ra không những tôi thua người ta cái trình banh bóng,mà so với lão anh tôi,số tôi khổ hơn nhiều,nhiều khi không cần thì nó tới ào ạt,giờ khát khô cổ thì chẳng có một tí nước nào.Bên kia sân,lão anh tôi đang khoa tay múa chân với chị Ngọc,còn chị thì mỉm cười chăm chú lắng nghe.Một tuần việc nhà,ôi đời!
CHAp 42:THẤP CỔ BÉ HỌNG
Càng đến gần ngày 26-3 ,không khí trong trường sôi động hẳn lên.Gì chứ đời học sinh nghe đến cắm trại là vui biết bao.Đâu phải năm nào cũng có cái trại hoành tráng như thế này chứ.Năm cuối cấp hào hứng một,lính mới ti toe như bọn tôi thì càng hào hứng gấp bội.
Dù chỉ gói gọn trong một ngày một đêm,và đơn giản chỉ là đôi ba cái trò chơi sinh hoạt tập thể,giao lưu,làm quen.Riêng văn nghệ thì chỉ gói gọn trong đội văn nghệ xung kích trường và tiết mục đạt giải nhất phải diễn lại.Mỗi lớp chỉ phải lo về khoản lều trại gọi là nơi chứa đồ,chứ cắm trại không lẽ leo lên đó nằm ngủ khò khò.À quên,còn phải nói đến trận chung kết nữa chứ.
Sau khi ăn hai ba cái cán chổi tét cả mông,tôi mới mò ra khỏi giường,lục tục vác cái balo quen thuộc lóc cóc nhảy lên xe bus để chào một buổi sáng đầu tuần gian nan.
Vừa lên tới lớp,không khí đã nháo nhào cả lên:
-Ê,T lại đây-Linh vẹo ngoát tay tôi lại đám anh em chiến hữu đang tụm đầu thành bàn tròn.
Nhảy lên ghế,ngó vào giữa,một bản phân công chi tiết toàn là mũi tên với sọc dọc tôi hoa cả mắt.Bộ bài,cây đèn pin,bánh mì,mì tôm,kẹo,bánh,nước ngọt.Hóa ra các ông tướng này đang lên kế hoạch cho vụ ăn chơi sắp tới.Tôi hào hứng nhào vào ngay.Gì chứ ba năm cấp ba thì chỉ có được cắm trại một lần,phải làm cho hoành tráng lên chứ.
-Ngồi lên bàn,dẫm lên ghế,trừ 5 điểm cho mỗi lỗi,tổng cộng 10a11 đầu tuần trừ 10 điểm.
Tiếng cờ đỏ vang lên, cắt đứng không gian hội nghị của anh em tôi.Khỏi phải nói là thằng nào phạm lỗi rồi, mãi hào hứng quá, tôi đã ngồi tót hót lên bàn từ bao giờ.
-Ngữ Yên à, nỡ lòng trừ điểm lớp mình sao, mình mới ngồi thôi mà.
-Vi phạm là vi phạm, nếu không phục mình sẽ gọi thanh tra cờ đỏ xuống giải quyết.
Ngoan ngoãn,tôi xị mặt,ngồi phịch xuống ghế,tâm trạng đâu mà họp với chả phân công nữa chứ.
-Lạm dụng chức quyền, ngon quá ha!
-Gì, muốn bị trừ điểm nữa không?
Một khởi đầu cho thứ hai ảm đạm,Ngữ Yên bắt đầu canh me tôi.Gì chứ chắc lại giận hờn vu vơ đây mà.Con gái, đúng là khi giận thì bản tính thay đổi hẳn.
Dung cũng hành hạ tôi không kém.Ỷ quyền bí thư bắt đầu phân công cho nhiệm vụ Đoàn sắp tới, cái gì hầu như cũng có tôi.Thuê lều trại, T, mua vật dụng trang trí cũng T.Xem xét nội dung và phụ nàng cũng T nốt.Lí do đưa ra hết sức đơn giản”năng nổ” “nhiệt tình”, “hết mình vì lớp”.
Hai người phụ nữ hành hạ trong một buổi sáng,tôi đã méo mặt.Gì ch



