ự phung phí cơ hội của lớp trẻ.Về mặt tỷ số coi như lợi thế cho tôi.Một tuần việc nhà ơi,giã từ mày nhé.
Tôi bước ra sân trong vẻ mặt dương dương tự đắc,lớp tôi đưa nào cũng mừng ra mặt.Ngồi bệt xuống đường pitch,nghe lũ bạn ngựa non háu đá đang bảo nhau cố gắng ghi thêm hai bàn nữa.
-Nước nè.
Hai chai nước được chìa ra cho tôi,theo cái kịch bản chẳng ai ngờ tới được.Nó chẳng phải là từ một người mà từ hai người.Bên trái Ngữ Yên,bên phải là Dung.Lúc này hai cô nương nhìn nhau kình kình.Tôi chẳng bao giờ nghĩ đến cái hoàn cảnh này nên chẳng biết tính sao cả.Im ru không xem vào trận chiến,tôi giả lơ ngó thẳng.
-Không uống nước sao-Dung quay qua phản pháo tôi.
-Có người không cần nước à?-Ngữ Yên cũng không chịu lép vế.
Cách tốt nhất cho sự giải tỏa này,tất nhiên là có vô số cách ổn thỏa.Một là từ chối cả hai,hiển nhiên tôi không ngu dại đến nỗi rước thêm hai đại kình địch này vào người làm gì.Cách còn lại đơn giản hơn,nhưng phải cố gắng.
Tôi với tay lấy cả hai chai nước,nhưng cũng chẳng phải là vẹn toàn.Mở chai nào trước,mở chai nào sau,uống chai nào trước,uống chai nào sau cũng bị coi là đắc tôi với cả hai người đang nhìn tôi từng mi li mét.
Linh vẹo nhìn thảm cảnh của tôi,đưa cho tôi cái ly ngay trước mặt,phụ tôi mở hai nắp chai,nháy mắt,ý bảo tôi hòa chung vào mà uống.Ngon lành cành đào,cán bộ có khác,uy quyền hơn hẳn người thường.Dung với Ngữ Yên cũng chẳng thể lên tiếng nhằn tôi được nữa.
Tôi tu một hơi sạch bách cái ly,cần thận trả hai chai nước cho hai ác chủ.Tuy không ý kiến,chứ cả hai còn căm tôi lắm.Ngữ Yên hiền dịu hơn,quay qua tôi trước:
-Ráng hiệp hai nha
-Ráng lên nha T-Dung không chịu thua.
Nếu không có thằng N.đen lôi tôi ra cái màn kéo co ngang sức đó,không biết là tôi có dám tự ý vào sân mà đá đấm được gì không.Nó nhìn tôi vẻ mặt thông cảm:
-Như tao không có ai cũng khổ,mà có nhiều như mày thấy còn thảm hơn.
Tôi vỗ vai thằng bạn,an ủi nó cũng là an ủi chính tôi.Chỉ có anh em mình hiểu nhau thôi.
Bảng số được giơ lên trước khi bóng lăn.Số 5 ra sân và số 10 đội bạn vào sân.Một ông anh trắng trẻo,cao long nhong.Không biết sao chứ với cái sơ đồ đang đá,hẳn đây là người bạn sẽ kèm cặp tôi trong ba mươi phút còn lại đây mà.Có quá không khi hình thể này khác hoàn toàn với hình thể của vũ khí bí mật ban nãy tôi tưởng tượng.
Định bắt chết ZiZu hả,cứ thử xem nào.
__________________
CHAP 41:CHÂN NHÂN BẤT LỘ TƯỚNG:
Tôi nhìn nhận đối thủ một cách sơ quá,có lẽ là không quan tâm lắm.Chân cẳng không có gì là một tay đáng gờm,vẻ mặt thì ngơ ngác,nên tôi dần dần bình tĩnh lại:
-Rung cây dọa khỉ à?
Vừa vào sân,khỉ tôi dốc thẳng banh về đối thủ,định thử tài.Tôi sử dụng skill bá đạo nhất,chân phải chống trụ,chân trái xoay banh,nửa cái compavẽ ra trước mắt.
Anh chàng số 10 rớt lại đằng sau tôi,tôi cười hề hề trong bụng.Theo thói quen mở banh sang cánh.
Lối chơi có vẻ quán tính của tôi một lần nữa bị anh trai tôi bắt bài,lão chuyền ngược banh trả cho anh số 10:
-Mày đá đàng hoàng dùm tao cái,cất ngay cái kiểu nham nhở đấy đi.
Ông anh số 10 bắt đầu màn trình diễn,chắc là có phần cay cú khi bị tôi xỏ mũi.Không hoa mỹ,màu mè nhưng những kĩ thuật qua người cũng như khống chế và mở banh đều thuần thục.Tôi bắt đầu nhìn nhận lại đối thủ của mình.
10 phút trôi qua,thế trận ở mức giằng co.Lớp anh tôi dưới sự điều tiết của vũ khí bí mật đang chơi chậm lại,rình rập và thản nhiên như đang chơi dẫn bàn vậy.
Ngựa non háu đá,lớp chúng tôi bắt đầu xuất hiện nhiều lỗ hổng cho đội bạn khai thác.Nếu không nhờ đến sự xuất thần của thằng Hà thủ môn thì có lẽ lớp tôi đã thua trắng lưng n



