ứ mình là dân đen, đôi khi tiếng nói không có trọng lượng.Anh em thì có nạn chia nhau ra chạy, lỡ dính vào ăn đạn lạc phải làm này làm nọ , nên chúng nó nhìn tôi với ánh mắt pha chút cảm thông cũng như sung sướng vì rảnh nợ.
Chưa dừng lại tại đó, người phụ nữ thứ ba quyền uy hơn hai người trước cũng bắt đầu cuộc tra tấn bằng cái tính khi thất thường, cô dạy Hóa.Đang học ngon lành, nhìn mặt tôi buồn buồn, cô phán một câu xanh rờn:
-Sáng sớm đã không có sức sống thế các thanh niên, lấy giấy kiểm tra 30 phút.
-Chẳng có ai giữa tiết đi kiểm tra cả-Lớp tôi làu bàu lục đục mở vở nhổ giấy.
Tôi còn thảm hơn, vì nhiều lần cứu giúp anh em nên cô thương thằng học trò này lắm, đưa hẳn cái ghế xuống ngồi cạnh tôi.Bàn tôi vốn đã âm thịnh dương xuy,nay thêm một người âm binh bên cạnh nữa,tôi lép vế hoàn toàn,
Nhân đen đằng sau, làm được hai trên bốn câu trong cái đề khó vật vã.Không cứu viện, không tham khảo được sách.Nó ngồi im nhìn trời nhìn đất, lâu lâu ngó dọc ngó ngang nhìn thằng Linh vẹo.Linh vẹo thì chẳng khá hơn , đang cắm cúi nháp bài thứ ba, lâu lâu vò đầu bứt tócvẻ đăm chiêu lắm.
Tôi thì phong độ hơn,dù gì cũng cứng cựa môn khó nhai này,đang tiến vào bài làm thứ tư.Lâu lâu giáo viên khó tính ngồi bên cạnh thở dài, hay cử động nhẹ gì đó là lại giật mình.Tiếng trống vang lên, bài của tôi cũng gần như hoàn thành hết,chỉ thiếu hai bước cuối cùng cho bài số bốn.
Lớp tôi nhìn tôi vẻ oán trách lắm,phải chi mặt mày tươi lên một tí, cười một tí thì cả lớp đâu có liên lụy.
Kì thị à, tôi lủi ra ban công ngồi hóng gió.Anh em chiến hữu ra động viên:
-Thôi,kệ đi,kiểm tra lấy điểm 15 phút thôi,có gì to tát.
-Không,tao không buồn chuyện đó?
-Thế chuyện gì?
-Mày không thấy là tao đang bị hai người ám à?
-Chịu thôi,ai bảo mày đèo bòng cho lắm vào?
Thở dài,chống tay vào ban công nhìn trời, tôi đăm chiêu thầm kêu khổ.
-Ê, T mày có thấy Ngữ Yên thích mày không?
Tôi quay phắt lại nhìn Kiên cận:
-Điên à,bạn thân thôi,không có gì khác.
-Tao biết mày coi người ta là bạn thân,nhưng lỡ người ta coi mày là mục tiêu thì sao?
Bịt miệng thằng bạn,tôi kéo nó ra khỏi cái đám lẻo mép còn lại:
-Mày điên mà gào to thế,muốn tao bị Dung hành nữa à?
-Tao nói thật, tao học với Ngữ Yên năm cấp hai,có bao giờ thấy nó quan tâm ai như với mày đâu.
-Tao không quan tâm, bạn thôi, thế là đủ.
-Tao nghĩ hình như Ngữ Yên đang tính đua với Dung đây,còn Dung thì đang ghen nên mày khổ là đúng thôi.
Không hẳn là thằng bạn tôi không có lý,mà tại trong chuyện tình cảm,tôi mặc định một điều rằng,khi tôi thích ai,chỉ cần người đó thích lại là được,còn các đối tượng khác thì tuyệt nhiên phải mặc định không được thích tôi.Trái ngang là đây.
Kiên cận uyên bác và kinh nghiệm,nhấc gọng kính dày cộm tư vấn:
-Chuyện của Dung với mày vẫn là tình trong như đã mặt ngoài còn em,chỉ quy ước chứ chưa được công bố,nên Ngữ Yên thích mày thì mày cũng không trách được.
-Thế, tao phải làm gì?
-Thì tuyên bố thích ai đi?
-Giờ á hả,mày điên không Kiên?
Thường trong chuyện tình cảm,con người ta đôi khi ngu ngơ đến tội nghiệp.Kiên cận khoanh tay vuốt cằm,tái hiện lại phong độ của Gia Cát Lượng:
-Mày quên cuối tuần là gì à,đá banh và cắm trại.Hiểu chưa,dịp của mày đấy?
Lúc ấy mày chỉ cần nói với Dung là xong,anh em tao thì bản tính thích giao du,thể nào chẳng giúp mày loan tin.
Tôi gật gù tán thưởng cái kinh nghiệm uyên bác này của thằng bạn.Tôi bá cổ nó:
-Thế hồi trước mày tán Trang sao?
-Thì me đúng dịp giao thừa đi chơi chung cả lớp,tao tách riêng nàng ra,rồi dẫn đi mua mấy thứ vở vần và nói……!
-Nói cái gì,chỉ tao với ?
-T



