t ngóc ngách nào.
-Làm gì kì vậy?
-Ai đó là ai, ở đâu?
-Hơ hơ, bệnh nặng quá rồi!
-Bệnh nặng gì, Lão Tôn sẽ bảo vệ Đường Dung đến Tây Thiên thỉnh kinh, đánh dẹp yêu ma quỷ quái!
-Lão Ôn chứ Tôn cái gì!
Bất chợt Dung cầm tay tôi, giật mạnh, kéo tôi đi về phía góc phòng căn-tin khuất sau đám học sinh khối mười đang ồn ào. Đưa tay lên môi:
-Suỵt, nhìn kìa!
Tôi đưa mắt dõi theo hướng cánh cửa căn-tin. Một cặp nam nữ đang vui vẻ nói chuyện với nhau, đi vào mà chẳng để ý đến xung quanh. Rất quen thuộc, nữ thanh tú, còn nam dung mạo “ cũng tạm được”. Mấy cô bé cạnh đó cứ đưa mắt nhìn thằng nam sinh mang dáng vẻ lãng tử đi vào.
Hai người đó đều có quan hệ và dây mơ rễ má với tôi, cô nữ sinh xinh đẹp ấy là cô vợ bé bỏng, mới mấy phút trước còn tủm tỉm cười khi Dung kéo tay tôi đi. Thằng Nam sinh hiển nhiên là đệ tử của tôi. Bình thường hai người rất ít xuống căn-tin, và bây giờ là cả hai cùng xuất hiện. Chẳng phải vì thế mà Dung kéo tay tôi đi về góc, lặng thinh mà theo dõi.
Tôi nhìn nàng, Nàng chỉ nháy mắt mà cười, kiểu như “ kịch hay trước mắt đấy”. Có khi nào Vũ với Nguyệt? Chắc cũng không nhanh đến thế cơ chứ, thằng Vũ mới tán hụt Ngữ Yên cách đây có một hai tháng thôi mà.
Nguyệt nhẹ nhàng và dịu dàng ngồi xuống cái bàn cạnh cửa sổ, thằng Vũ ôm hai chai trà xanh tiến tới bàn, miệng nở nụ cười thân thiện.
-Thằng ngu, Nguyệt không thích trà xanh!
-Suỵt, nhỏ thôi!
Tôi buột miệng nói lớn, may mà hai người không nghe thấy. Từ nhỏ chơi với Nguyệt, có bao giờ cô nàng thích uống trà xanh đâu. Tôi muốn nhảy ra mà xách tai thằng Vũ lên mà hét lớn:
-Đồ ngu, gọi gì thì gọi, đừng gọi trà xanh.
Ấy vậy mà, Nguyệt vẫn bình thản đón chai trà xanh, lại ý tứ cắm ống hút và thưởng thức thứ mà “ cô nàng không ưa”.
-Vậy là sao?
-Sao cái gì?
-Nguyệt không thích trà xanh!
-Của Vũ đưa mà, trật tự đi, lộ giờ!
Trái với vẻ thường ngày trên lớp, khoảng không gian quanh hai người trở nên chân thật và sinh động hơn bao giờ hết. Nguyệt cũng thoải mái hơn, không còn bẽn lẽn và nhẹ nhàng “ quá thể “ như thường ngày. Còn thằng đệ tử của tôi bộ mặt của nó cũng trở nên rạng rỡ hơn, cảm giác như kiểu lạnh lùng dành cho tất cả, trừ Nguyệt ra.
Tôi và Dung lén la lén lút theo dõi cặp đôi ấy, mà quên mất hai bàn tay vẫn nắm chặt nhau từ nãy đến giờ. Mãi đến khi tiếng trống vào tiết mới vang lên cả hai cặp mới sực tỉnh, Nguyệt và Vũ tiếc nuối đứng dậy, còn tôi và Dung cũng bừng tỉnh buông tay nhau ra. Bỏ quên công việc điệp viên, hai đứa tôi có khoảng cách ngại ngùng, đến nỗi tôi phải tự đứng dậy, chẳng dám quay đầu nhìn nàng, để phá vỡ khônggian yên tĩnh ấy.
Đi bên cạnh nhau, trong khi những chiếc áo trắng đang tức tốc trở về lớp, cố giữ cho nhau không gian riêng trước khi trở về cái chợ vỡ ồn ào, tôi khe khẽ hát bài Dịu dàng đến từng phút giây, bài hát mà tôi tâm đắc khi vô tình nghe từ đĩa Hoa Học Trò. Biết mỗi khi gần nàng, tôi “ dịu dàng” đến từng khoảnh khắc, tuy đôi chút còn sốc nổi, nhưng ít nhất cũng đã trở thành một thằng T hoàn toàn mới, ý tứ hơn, trầm lắng hơn, ngược lại với thằng T phá làng đốt xóm trên lớp.
-Dở tệ!
-Cái gì dở?
-Bài hát!
-Không thèm hát nữa?
-Cũng ứ thèm năn nỉ!
Lại nhìn nhau và cười.
-Mà hôm qua ai trả vé cho vậy?
-Sao biết hay vậy?
-Hai lớp đồn ầm lên kìa, Ngữ Yên đúng không?
-Ừ, Ngữ….Yên trả!
Dung đưa mắt suy nghĩ mông lung, đôi mắt trong trẻo ấy phản chiếu hình bóng của tán cây ngay trên đầu tôi. Tôi cũng chẳng có gì để dấu cả, ừ thì Ngữ Yên trả vé xe bus, tôi hơi rung rinh, và giờ đã vững tâm trở lại. Nàng có giận tôi, thì coi như đó cũng là công bằng, bởi chẳng phải c



