gái run bần bập hoàn toàn ko thể thốt ra lời.
“Nói mau!” Tú Triết tức giận gầm lên như con sư tử, linh tính mách bảo cho anh điều gì đó ko hay.
“Cô Minh đã ko thấy đâu nữa!” 1 cô hầu gái đứng đằng sau ko thể chịu nổi nữa, khi thấy cô hầu gái hốt hoảng tới tột độ, cô đành nói thật nhanh.
Bịch..
Toàn bộ những túi đồ trong tay Tú Triết rơi hết xuốngđất. Anh bàng hoàng nghe như tiếng sét đánh bên tai. Gương mặt anh trở nên tức giận hơn bao giờ hết. Đồng tử của anh đang giãn ra, lại co lại, sẫm xịt và lạnh băng. 1 tia nhìn của con thú ăn thịt đang muốn lao mình vào cuộc săn. Anh nhìn lại cô hầu gái đang run rẩy, giọng anh gầm lên như con sư tử. “Làm sao cô ta có thể trốn được?”
“Em.. em..” Cô hầu gái đã run rẩy giờ lại càng run mạnh hơn. Đôi tay cô run lên bần bập, đôi chân cô cũng run lên cầm cập. Rồi cô hầu gái sụp xuống hoàn toàn. Cô chỉ có thể run rẩy ngồi trên đất. Đôi vai đang rung lên như thể bị động đất vậy.
Tức giận và gần như nổi điên lên, Tú Triết bực bội nhìn vào cánh rừng dẫn xuống làng hướng ra con suối. Anh lao đi nhanh hơn suy nghĩ của mình nên làm gì. Chỉ biết rằng phải càng nhanh càng tốt tìm ra cô ấy. Cánh rừng đó ko an toàn, hoàn toàn ko an toàn với 1 con mèo nhà, hơn nữa ko chỉ có thú hoang, cô ta còn có thể gặp nhiều nguy hiểm, bẫy thú, núi đá có thể lở.. Rất rất nhiều thứ khác. Phải làm sao?? Trái tim anh gần như lặng đi, lao mình vào bóng tối, bỏ lại sau tai là những tiếng hét của Nam và Luân. Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là, nhất định phải tìm ra cô.
Chương 7 : Cuộc giải cứu trong rừng.
“Ui..” Minh cúi người xuống xoa xoa bàn chân. Cô đã phải tháo đôi dép ra để có thể chạy cho dễ. Nhưng bàn chân của cô lại dẫm phải sỏi đau điếng. Cánh rừng về đêm đáng sợ hơn Minh tưởng tượng nhiều. Thi thoảng lại có vài tiếng rúc nào đó của con vật nào đó, thêm cái cảnh trăng thanh gió mát, bầu trời lúc tỏ lúc mờ, tiếng nước chảy đôi khi cũng trở nên đáng sợ trong ko gian tĩnh mịch này. Minh cố sức chạy tới độ giờ cô nghe rõ ràng hơi thở gấp gáp cùng tiếng trái tim đang đập thình thịch của cô. Giờ bàn tay bám đầy bụi bặm khẽ lau mồ hôi, cô hướng tới dòng suối để có thể lấy chút nước uống và rửa mặt. Đang uống nước cô nghe thấy tiếng động gì đó. Minh ngước đầu nhìn phía trên nguồn nước, có 3 cái bóng bước ra từ cánh rừng, kéo theo 1 cái gì đó trên mặt đá nghe sột soạt. Minh nheo mắt lại nhìn thật kĩ, cho tới khi 3 cái bóng đó tiến tới gần dòng nước, cô mới nhìn rõ đó là 3 gã con trai dân tộc, ánh trăng soi dưới dòng nước phản chiếu lên giúp cô nhìn rõ hơn mặt của họ. 3 gã trông rất khỏe mạnh, làn da đen rám nắng, mái tóc rối bù đen nhánh, 1 trong 3 người đang kéo lê 1 vật trên mặt đất, đó là 1 con vật nào đó, người họ còn đang dính chút máu. Trái tim Minh như đập rộn ràng, có thể họ sẽ giúp cô tìm thấy được làng bản. Thật sự cô đâu có biết đường.
3 gã con trai quay lại phía dưới nguồn, thấy 1 cô gái với làn da trắng nõn như mặt trăng, khuôn mặt hơi ươn ướt, đôi chân trần đang đỏ lựng lên vì đất sỏi. Họ nói chuyện với nhau điều gì đó, mà Minh nghe hoàn toàn ko hiểu. Rồi họ tiến lại phía cô. Nói gì đó, Minh ngơ ngác. Cô nói thật chậm. “Có thể giúp tôi tìm đường xuống bản của các anh ko?”
Ko rõ họ có hiểu ko, chỉ biết họ nhìn nhau cười, sau đó 1 người đỡ cô dậy. Trong khi cô đang ngơ ngác, 1 người chỉ tay vào phía trước. Cô khẽ lách người qua đám người bước đi, ko biết tại sao cô thấy hơi bất an. Rồi cô dừng lại, nở 1 nụ cười gượng gạo. “Tôi nghĩ là ko cần nữa đâu. Cám ơn!” Nói rồi cô định quay đầu chạy. Nhưng quá muộn. Gã con trai to lớn lách người lên chắn trước mặt cô. Cô ngước lên nhìn hắn, khuôn mặt cười của hắn phản chiếu với ánh trăng tỏa ra 1 vẻ gian tà. Minh sợ hãi cố gắng chạy trốn, nhưng cô ko thể nào thoát được. 1 tên đã nắm ch



