t đầu. Giờ đây cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Những cơn sợ hãi đã qua rồi. Nhưng cô vẫn thấy run rẩy. Người cô vẫn chưa hoàn hồn, chưa bao giờ cô lại thấy lo sợ như vậy. Cũng chưa bao giờ cô thấy sợ ai đó như vậy. Đứng dậy với đôi chân vẫn hơi đau vì sỏi đá, Minh khẽ níu lấy tay áo của Tú Triết, anh quay người lại nhìn cô. “Sao thế? Đau ư?” Nhìn xuống bàn chân trần của cô, anh ngồi gập người xuống. “Lên đi!” Minh bối rồi nhìn tấm lưng của Tú Triết. “Sao thế? Lên đi. Tôi cõng!” Thấy Minh còn ngập ngừng, anh với tay ra sau kéo lấy tay cô ngả về phía mình. Minh đành ngoan ngoãn leo lên lưng Tú Triết.
“Bây giờ về nhà còn xa hơn xuống bản. Thôi xuống bản rồi mai tôi gọi điện cho người tới đón.” Tú Triết nói, rồi bắt đầu bước đi.
Thời gian trôi qua thật chậm, nhất là khi bạn ở trên lưng của Tú Triết. Minh nghe rõ tiếng thở của anh, và mỗi khi tấm thân to lớn của anh căng lên rồi lại thở ra cô như thấy được sự mệt mỏi của anh khi phải cõng cô trên đường núi. Cô vỗ vỗ vào vai anh, anh quay lại. “Chuyện gì?” Cô chỉ chỉ xuống đất ra chiều cho cô xuống. Anh ko nói gì tiếp tục đi. Cô lại vỗ vỗ vào vai anh. Anh vẫn tiếp tục đi mà ko thèm dừng lại. Cô lại vỗ vỗ vào vai anh lần thứ 3. Anh nói giọng hơi gát gỏng. “Ngồi im lặng nào! Sắp tới rồi!”
Trong ánh trăng sáng của buổi tối đầu đông, nhìn rõ hơi thở bạc trắng của Tú Triết, nhưng Minh lại thấy ấm áp lạ lùng trong chiếc áo khoác rộng của Tú Triết dường như mùa đông cũng sợ hãi mà ko dám tới gần. Bờ vai rộng của anh ấm áp và vững chắc, dường như mọi nỗi sợ hãi giờ ko còn đáng sợ nữa, những con mắt thèm khát man rợ, những bàn tay bẩn thỉu ghê tởm cũng ko còn đáng sợ nữa. Tất cả trở nên nhỏ bé với người con trai đang ở trước mặt cô. Anh ta lạnh băng và giống như kẻ thủ lĩnh, tất cả trở nên an toàn khi bạn ở sau lưng của 1 con mãnh thú. Điều đó có nghĩa là mọi con thú khác sẽ ko dám tới gần bạn, cũng ko có nghĩa là bạn đang an toàn. Cái cảm giác như đang đi cầu treo này của Minh thậtkhó tả. Cô vừa lo lắng, lại vừa thấy an toàn. Cô cũng ko rõ phải làm sao nữa. Rồi cô thấy xa xa có những căn nhà sàn nho nhỏ, những làn khói bốc ra từ những căn nhà nhỏ. Có 1 vài căn nhà treo những miếng thịt to tướng bên hiên nhà phơi khô, cạnh đó còn có những dây thức ăn gì đó. Minh ngỡ ngàng trước 1 bản làng dân tộc, đây là lần đầu cô nhìn thấy những căn nhà sàn với những người dân ở đó gần như vậy. Cảm giác vừa thích thú vừa vui mừng.
Tú Triết ghé vào 1 căn nhà gần đó, anh ta nói những lời gì đó mà Minh chả thể hiểu nổi. Chỉ biết bà cụ già gật đầu cười gì đó rồi dẫn 2 người vào 1 căn phòng nhỏ chỉ được che lại bằng tấm phen so với căn buồng lớn. Ngôi nhà sàn gồm 1 căn buồng lớn to giữa có 1 bếp lửa than đang hồng hồng. Tiếng lửa lép bép từ lò sưởi bốc ra ấm áp. Căn phòng bà cụ dẫn Minh và Tú Triết vào nói là căn buồng thì hơi quá, vì nó chỉ như 1 phần nhà được che chắn lại, chiều ngang có tầm hơn chiếc giường đôi 1 chút, chỉ vừa đủ cho 2 người nằm. Minh nằm xuống sàn kéo chiếc chăn mỏng đầy miếng vá được chủ nhà để trong phòng. Tú Triết gấp đôi chiếc áo khoác lại làm gối kê đầu cho cô rồi nằm xuống cạnh cô. Minh nhăn mặt, tỏ vẻ khó chịu. Anh vờ như ko biết gì chỉ điềm nhiên nói. “Đành chịu thôi! Hay cô muốn nằm 1 mình. Vậy cũng được nhưng tôi ko dám chắc tối sẽ ko có thêm gã nào mò vào theo lối cửa sổ đâu.” Anh nói cười 1 cách nham hiểm. Minh nhăn nhó vẻ lo âu, rồi đành im lặng nằm xuống. Tú Triết chui vô chiếc chăn, nằm xích lại gần ôm cô từ sau lưng. Minh hơi cự lại.
“Nằm yên nào! Nếu ko bị bắt mất lúc nào ko biết đâu!” Anh khẽ cười, siết vòng tay chặt hơn nữa. Lồng ngực to rộng của anh áp sát vào bờ vai cô. Mùi hương cơ thể cô toát ra nhẹ dịu dễ chịu. Dù cho sàn nhà có cứng tới đâu, chiếc chăn có mỏng tới đâu cũng ko còn quan trọng nữa. Tú Triết vẫn cảm thấy



