, rồi đưa mắt nhìn ra phía cửa “Gã đó có thể tin được ko?”
“Đại ca anh an tâm, hắn ta là dân chuyên nghiệp. Hơn nữa chỉ cần chogã ít tiền là được. Đảm bảo an toàn!” Luân khẽ cúi người trả lời với khuôn mặt hớn hở. Hôm nay lại được xem show trình diễn rồi. Thường thì các món hàng đều có thể qua tay anh được, hoặc thi thoảng đại ca cũng có cho gọi 1 vài cô làm vợ vài ngày. Cái thế giới của xã hội đen ko có cái gọi là chung thủy hay duy nhất, chỉ có thứ gọi là nhu cầu. Vậy thôi. Mọi người đều nói sau lưng mỗi người đàn ông thành đạt là 1 người phụ nữ giỏi giang, nhưng với xã hội đen thì ko cần bất cứ người đàn bà nào cả. Họ tự cho như thế mới là cái nhất ở trên đời. Mỗi lần tới ngày chụp ảnh, thì các món hàng lại được sắm sửa cho những bộ váy áo để diện, tất nhiên vào cái thời buổi này nếu ko mông má cho chúng 1 chút thì làm sao bán được với giá hời. Quần áo thường là do 1 vài người có trách nhiệm mang tới. Tùy từng đợt, có những khi ko kiếm được quần áo hợp thì họ sẽ mang đợt khác tới. Chụp ảnh cũng tốn khá nhiều thời gian chỉ vì lý do này. Nhưng lần chụp nào các món hàng cũng cố hết sức cho mình càng đẹp càng tốt. Cho nên đàn ông mà, gái đẹp tất nhiên là nhìn thích mắt rồi.
“Oáp~!”
“Đại ca.. có cần em lấy thêm cho anh điếu thuốc ko?” Nhìn thấy cái ngáp dài của Tú Triết Nam liền nói.
“Thôi khỏi. Con nhỏ đó định uốn éo tới bao giờ! Người tiếp theo đi!” Lấy tay xoa xoa thái dương, Triết phẩy phẩy tay ý nói Nam đi làm việc.
“Vâng!” Nam cúi người khẽ chuồn ra ngoài cánh cửa.
Trái với cửa của phòng chụp ảnh thông bên hành lang của nhà dưới, thì cảnh cửa của căn phòng sau tấm gương lại ăn thẳng vào nhà chính.
“Lần nào chụp ảnh cũng vậy hả?” Tú Triết quay lại nói vơi Luân, giọng chán nản.
“Đại ca, anh ko thấy cô ta thể hiện tốt sao!” Vẫn đang dán mắt qua tấm kính, Luân theo dõi từng hành động của cô gái đang đứng trước ống kính.
“Tốt cái nỗi gì! Uốn éo cả tiếng đồng hồ. Có gì cần cũng nhìn thấy hết rồi, thế này thì còn cha nào thèm mua. Dẹp. Người tiếp theo đi!” Tú Triết ko giấu vẻ bực bội. Anh lấy tay day thái dương cho cơn nhức đầu vì mấy kẻ bại não qua đi, mắt nhắm nghiền lại, hy vọng cái thời gian này mau qua đi. Thật nhàm chán.
Nam đã xuất hiện ở trong phòng chụp. Anh ta tới nói thầm thì vào tai tên thợ chụp ảnh. Hắn vội vàng bảo cô gái đang tiếp tục với tư thế khoe nội y với chiếc váy ngắn ra ngoài. Cô ta liền đứng dậy, trong ánh mắt có chút hối tiếc, nhưng vẫn ko quên thể hiện cái dáng đứng mơn trớn của mình thêm 1 lần nữa, rồi mới thu chân đẩy cửa bước đi. Đúng lúc đó thì…
“…Aaaaaaaaa!!” Một tiếng hét phá tan sự yên tĩnh, Tú Triết mở choàng mắt ngẩng đầu lên tìm kiếm nguyên nhân, và điều anh thấy là..
Đang cố gắng như con mèo bấu chặt vuốt sắc của mình vào thành cửa, Minh đang bị Huệ cố gắng đẩy vào. Kháng cự 1 cách tuyệt vọng Minh nhắm nghiền 2 mắt lại ôm chặt lấy cánh cửa gào thét “Mình ko vào đâu! Ko vào đâu!”
“Cậu ko nhanh lên còn những người khác nữa đó!” Huệ chống 2 tay vào hông. Huệ diện 1 cái váy hồng ôm sát phần ngực và suông dài tới gối trong cô ko khác gì một bông hồng xinh xắn với mái tóc cuốn hơn quăn quăn. Chiếc môi hồng mềm mại phủ 1 lớp son bóng màu cam thanh thoát. Trông cô như 1 cô tiểu thư con nhà quyền quí thanh tao. Cô nghiêm túc nói với Minh “Cậu đang cản trở người khác đó!”
Vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt bướng bỉnh “Cậu có thể vào trước, mình hoàn toàn ko phiền đâu!!” >”<
“Cậu nói gì? Ak mọi người tới giúp 1 tay nào!” Huệ quay lại trong khi 1 tay đang cố gỡ bàn tay đang bám chặt lấy cánh cửa của Minh ra. Nghe nói tới điều này các cô gái khác thở dài rồi cũng xúm lại kẻ cầm tay, kẻ kéo chân.
Tú Triết đã hoàn toàn tỉnh táo và ko khỏi bật cười vì cái dáng ôm cột như con mèo sợ chết của mèo nh



