có hứng thú với mỹ phẩm. Ko bao giờ dùng phấn và chẳng bao giờ quá bận tâm tới quần áo. Ko mặc váy và những thứ cản trở cho việc chạy nhảy. Nên mỗi lần chị gái cô muốn dẫn cô tới 1 bữa tiệc hay cố gắng trang điểm cho cô thiệt đẹp thì cô chạy trốn. Thứ duy nhất cô hay dùng là son môi chỉ để cho đỡ bị nứt nẻ vào mùa đông. Trong tủ quần áo của cô hầu hết là quần bò hoặc quần sóc cho mùa hè. Đơn giản và nhanh gọn đó là sở thích của Minh. Ko phải cô ko nữ tính. Cô thường mặc những chiếc áo ôm sát vừa khỏe mạnh vừa nữ tính chỉ đơn giản cô ghét phiền hà khi phải mất quá nhiều thời gian cho vẻ ngoài của mình. Và nhất là kẻ thù của cô là giày cao gót. Với 1 chiều cao ko quá khiêm tốn. 1m66 đó là số đo cô đo đợt kiểm tra sức khỏe gần đây nhất, nên hầu như cô hoàn toàn ko có nhu cầu cao hơn nữa. Chỉ đi giầy thể thao hoặc giầy bệt nên việc đi giày cao gót với cô đúng là cực hình. Vừa mỏi chân, đau chân,lại luôn ngã. Cho nên lần này Huệ nói tới trang điểm và quần áo dĩ nhiên là cô sẽ chạy rồi.
Sau 1 hồi đuổi bắt chán chê, Huệ đã mệt nhoài “Là cậu ép mình đó!” Nhìn thấy ánh nhìn sát thủ trong khuôn mặt thanh tú đẹp đẽ của Huệ, Minh nuốt nước bọt cái ực như con dao đang kè vào cổ. Giác quan của cô nói với cô rằng,cô sắp gặp rắc rối to rồi!!!
=.=’
Mở toang cửa căn phòng của Minh, Huệ bước ra ngưỡng cửa và gọi với ra ngoài “Chúng ta có rắc rối ở đây!!”
Các cô gái đang đi lại dọc hành lang hào hứng quay lại nhìn thấy cái bộ dạng luộm thuộm của Minh trong chiếc áo phông nhàu và chiếc quần vải dài đang đứng ở góc phòng cảnh giác, họ nhướng mày 1 cách khinh thường, và tiến lại phía Huệ.
“Chuyện gì? Cái con bé đó lại gây chuyện sao?” Một bà chị nói với cái đầu ngẩng cao và hướng mắt xuống dưới nhìn Minh vẻ khinh thường.
“Phải rắc rối lớn! Cô ấy ko chịu thay đồ!” Huệ nói với khuôn mặt chán chường đưa mắt nhìn Minh.
Lúc này áp sát toàn thân mình vào tường, hai tay dang rộng như tìm khe nứt để chạy trốn nhưng Minh biết ko còn đường trốn nữa rồi. Con mèo nhỏ đang bị bao vây bởi 4 kẻ địch hoàn toàn ko nhẹ cân chút nào. Cửa ra duy nhất đã được chắn giữ. Cô hoàn toàn bất lực. Khuôn mặt mếu máo. “Làm ơn tha tôi đi mà !!” Minh nói giọng yếu ớt.
“Ko thể để 1 người làm ảnh hưởng tới cả bọn này được! Cô bị đánh ko sao nhưng chúng tôi ko muốn bị đánh như cô!” Một cô gái khác lên tiếng giọng đầy chỉ trích.
Lúc này con mèo nhỏ chỉ biết ngước con mắt vô tội nhìn trời! Hy vọng có phép màu xảy ra khi kẻ địch càng ngày càng tới gần!!! Cứu con với, thượng đế!!
.>””””””””<.
Giữa hành lang nối liền nhà dưới và nhà trên là 1 hành lang dài, chạy dọc theo dãy hành lang đó có 1 căn phòng ít khi được mở cửa. Đó là 1 căn phòng sạch sẽ, với sàn lát gỗ 1 tấm phông trắng to bên, với đèn sáng và những tấm phản quang. Đối diện phía cửa, nằm phía phải của tấm phông là 1 chiếc bàn với những ống bút, 1 màn hình máy tính và bên cạnh chiếc bàn là 1 chiếc máy in màu. Đối diện chiếc phông trắng là 1 chiếc giá đỡ máy ảnh đã sẵn sàng. Đằng sau chiếc máy ảnh đối diện tấm phông là 1 chiếc gương lớn trải dài từ phía cửa tới hết tường bên kia. 1 anh chàng với chiếc quần âu là lượt và chiếc áo sơ mi sọc xanh phanh ngực đang ngồi trên chiếc ghế tựa đang ngồi ung dung lau chùi ống kính chiếc máy ảnh của mình. Chờ đợi những cô gái. Còn phía sau của chiếc gương là 1 căn phòng nhỏ được ốp gỗ tới tận trần, trông vô cùng cấm cúng. Sát tường kê 1 bộ sopha màu đen bóng, bên cạnh là chiếc bàn với những bóng đèn trắng mờ hất ánh sáng lên người con trai đang ngồi thong dong trên chiếc ghế êm ái. Anh ta lạnh lùng cầm cốc rượu đưa lên miệng trong lúc chờ đợi. Đảo con mắt của mình qua tấm kính trong suốt thẳng sang phòng chụp ảnh, nhìn gã thợ chụp bảnh bao đang cẩn thận miệt mài với cái ống kính đen xì của gã



