Có gì không được?” Hắn nhướng mày.
“Không có gì! Đi thôi!” Minh buồn bực nói.
Siêu thị nội thất D.
“Anh thích màu nào?” Minh quay sang nhìn hắn.
“Vậy em thích màu nào?” Hắn lại hỏi lại.
“Tôi thích thì có liên quan gì?” Minh nhíu mày nhìn hắn. Công việc là công việc, cho nên cô vẫn phải kiếm tiền. Dù sao cũng là tiền của hắn.
“Sao lại không liên quan. Em là nhà thiết kế cơ mà!” Hắn thản nhiên nói.
“Nhưng đó là nhà anh.” Minh buồn chán nói. Nhà thiết kế cũng nên nghe yêu cầu của khách hàng chứ. Làm gì có kẻ nào đưa ra giá gấp 3 mà lại không có 1 yêu cầu nào hết.
“Bây giờ thôi!” Hắn thản nhiên cười.
“Hả?” Minh nhăn mặt nhìn hắn. Hắn vừa nói cái gì?
“Xin hỏi quí khách cần gì?” Một giọng nói dễ nghe vang lên. Một cô nhân viên lễ độ hỏi 2 vị khách hàng.
“Chúng tôi muốn mua đồ dùng gia đình!” Hắn liền trả lời.
“Xin hỏi có yêu cầu gì đặc biệt không ạ?” Cô gái lại lễ phép hỏi.
“Không có. Chỉ cần thoải mái là được.” Hắn trả lời.
“Là căn hộ 1 người hay là?” Cô gái lại hỏi, đôi mắt nhìn lướt qua Minh.
Minh nhíu mày, rất không hài lòng với ánh mắt của cô ta. Này này. Nhìn vậy là sao? Tôi chỉ là người thiết kế thôi nhé.
“Là căn hộ 2 người!” Hắn liền đáp.
Giờ là Minh há hốc, quay mặt nhìn hắn. 2 người? Chuyện gì đây?
“Tôi chuẩn bị cưới vợ!” Thấy ánh mắt của cô hắn liền giải đáp.
Xoảng..
Minh đột nhiên nghe thấy tiếng đổ vỡ, kèm theo 1 vài lời mắng nhiếc ở gần đó. Một cô nhân viên vô tình làm rơi 1 bình hoa thủy tinh đang bị quản lý la mắng. Minh thẫn thờ thở ra 1 tiếng, tay xoa xoa ngực trái. Thì ra không phải tiếng vỡ từ đây.
“Còn làm gì đó?” Hắn quay người thấy cô vẫn đứng chôn chân tại chỗ, liền với tay kéo cô đi cùng.
Minh vẫn đang trong trạng thái thẫn thờ liền bị hắn kéo đi. Cô ngơ ngác nhìn bàn tay của hắn. Tay hắn vẫn cứng như vậy, vẫn đầy chai thô ráp, nhưng vẫn ấm áp lạ thường. Đột nhiên cô buồn.
Cô nhân viên bắt đầu giới thiệu 1 lượt những bộ sofa cho 2 người họ. Lần nào hắn cũng quay sang thăm dò ý kiến của cô. Minh suy nghĩ 1 hồi rồi chỉ 1 bộ sofa đen gần đó.
“Cái này thì sao?” Khi mới nhìn bộ sofa này không biết tại sao cô liền nghĩ tới hắn. Một con người lạnh lùng, ngồi trên bộ sofa này, chắc chắn rất bắt mắt.
“Được!” Hắn không suy nghĩ liền gật đầu. Rồi thuận tay kéo cô ngồi thử xuống ghế.
“Rất thoải mái!” Hắn ngồi trên ghế tán thưởng.
Minh lại ngu ngơ nhìn bàn tay đang nắm lấy cô của hắn. Bất giác cảm thấy bối rối. Giữa lúc cô còn đang ngây ngẩn, đột nhiên 1 trọng lượng giáng xuống vai cô, kéo cô lại với hiện thực.
“Em thấy sao?” Gối đầu lên vai cô hắn thản nhiên hỏi.
“Cũng không tồi!” Cô bối rối đáp.
Hắn nhìn cô, rồi thản nhiên ngồi dậy, sau đó rất tự nhiên nằm dài trên ghế, đầu gối lên đùi cô, chân gác lên thành ghế rất thảnh thơi.
“Đúng là rất dễ chịu!” Hắn thản nhiên.
Minh kinh ngạc nhìn con người đang gối trên đùi mình. Lại ngây ngốcnhìn cô nhân viên đang đứng đó.
Cô gái tủm tỉm cười nhìn cô, rất thông minh lễ phép cáo lui khỏi hiện trường, làm cho Minh chỉ biết há hốc miệng khóc không ra nước mắt. Làm ơn đừng bỏ đi. Cô không thể ở lại 1 mình với sói già được.
Nhìn vẻ mặt thương tâm của cô, hắn trở nên trầm lặng. Ở cạnh hắn khiến cô khó chịu như vậy sao? Gương mặt cũng khó coi đến thế. Hắn với tay ra, chạm vào gò má mềm mại của cô. Đôi mắt trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết, làm cho người ta khó dò thấy đáy.
“Chuyện.. chuyện gì?” Minh bối rối hỏi hắn. Đột nhiên cô cảm thấy khó chấp nhận mọi việc.
“Chỗ nào không khỏe?” Hắn ân cần hỏi.
“Không có gì!” Minh thờ ơ đáp. Gương mặt lại trở nên lạnh lẽo.
Tú Triết im lặng nhìn gương mặt ngang bướng của cô. Nếu như c



