g.
“Chị thật sự cho là ổn?” Minh buồn chán hỏi.
“Con trai mà, ăn vài miếng đòn không chết nổi đầu. Hắn ta vẫn còn nói chuyện được mà!” Nguyệt cười như không có chuyện gì xảy ra. Em gái cô mới quan trọng, những thứ khác chỉ là chuyện râu ria.
“Hy vọng vậy!” Minh thở dài.
Nghe tiếng thở dài của cô, Nguyệt cảm thấy chua xót. Cảnh tượng của tám năm trước như hiện ra mồm một trước mặt cô. Hôm ấy, cô lại chán nản đi uống rượu. Cô thật sự hối hận khi nghe lời những người đàn ông đó. Gả cho người giàu có? Đã bao nhiêu tháng trôi qua, tại sao em gái cô vẫn không có tin tức. Cô thật sự hối hận. Hối hận mình quá chủ quan. Cứ nghĩ rằng như vậy là tốt. Cho tới khi cô nhận được điện thoại của cảnh sát, cô chạy như bay tới đó. Minh ngồi trên ghế, trên người mặc 1 bộ đồ trắng đơn giản, gương mặt trắng bệch, ánh mắt không có tiêu cự. Minh ngồi trên băng ghế ấy, thờ ơ với mọi chuyện như thể nó đang ở 1 thế giới khác. Một thế giới nào đó mà không ai có thể chạm vào. Cũng từ ngày đó nó bắt đầu trở nên cứng cỏi hơn, không bận tâm tới mọi việc như trước,nhưng cô vẫn cảm thấy ngoài sự nhạy cảm thường nhật còn có thêm 1 chút thờ ơ chưa từng xuất hiện. Nghe nói bọn họ là tổ chức buôn người, lại nghe nói tên cầm đầu chạy trốn còn kéo theo em gái cô, nhưng nó may mắn thoát được. Cô rất muốn hỏi, nhưng lại không thể hỏi. Chỉ có thể hối hận ôm chặt nó trong lòng. Từ đó, cô vẫn luôn cảm thấy thật có lỗi với Minh. Hình như có 1 nỗi đau vô hình nào đó mà nó không bao giờ nói ra được thành lời.
“Minh!” Nguyệt khẽ gọi.
“Dạ?” Minh lơ đễnh trả lời.
“Chị rất yêu em!” Nguyệt dịu dàng nói.
Minh sững sờ trong giây lát, gương mặt nở 1 nụ cười ấm áp. “Em biết!”
“Chị sẽ bảo vệ em!” Nguyệt lại nói rất dịu dàng, mặc dù dường như vẫn luôn là Minh bảo vệ cô.
“Vâng!” Minh mỉm cười. Chị gái cô luôn là người yêu thương cô nhất trên đời. Cô đã về nhà rồi. Không cần phải lo lắng nữa. Không ai có thể làm gì cô được. Cho nên cô đang rất an toàn.
Nhầm rồi! Cô thực sự không an toàn.. Không an toàn 1 chút nào. Minh buồn bực liếc xéo người đàn ông bên cạnh.
“Em không cần phải liếc trộm đâu. Muốn ngắm cứ ngắm trực tiếp đi!” Giọng nói trầm ấm của hắn mang theo một chút trêu ghẹo.
Minh nghiến răng, trừng mắt nhìn hắn, bàn tay cô siết chặt chỉ muốn đấm thẳng vào mặt hắn.
Tú Triết dịu dàng mỉm cười với cô. Ngay cả lúc tức giận cũng dễ thương như vậy. Con mèo của anh thật sự rất dễ thương.
“Anh muốn gì đây?” Minh tức giận hỏi.
“Chẳng nhẽ em không biết?” Hắn thản nhiên hỏi lại.
“Trả giá gấp 3? Anh định giở trò gì đây hả?” Minh tức giận gào lên.
“Giận dữ sẽ có hại cho sức khỏe.” Hắn tốt bung khuyên giải.
“Liên quan gì tới anh!” Minh trừng mắt. Tại sao càng ngày hắn lại càng mặt dày hơn nữa.
“Sao lại không liên quan. Nếu em bệnh, ai sẽ thiết kế cho anh đây?” Hắn mỉm cười cúi xuống gần gương mặt cô.
“Ở công ty ai cũng có thể thiết kế!” Minh cứng rắn đối diện với hắn.
“Nhưng không ai hiểu rõ anh bằng em!” Hắn thích thú cười, chóp mũi đã chạm vào mũi cô.
Minh im lặng, đôi mắt to tròn tức giận nhìn hắn. Tại sao hắn có thể thản nhiên như vậy? Khốn nhất là, cười cười cười.. từ lúc nào anh thích cười như vậy?
“Ai nói tôi hiểu rõ anh?” Minh gằn giọng. Ai hiểu nổi tên đại ca xã hội đen như anh?
“Thật sao?” Tú Triết nheo mắt lại, bàn tay lao tới vòng qua eo cô, kéo cô sát lại người hắn. “Vậy theo em bây giờ anh đang muốn làm gì?”
Minh trợn mắt nhìn hắn. Cái tên khốn này. Nếu cô nói hắn muốn làm gì hắn sẽ được thể nói cô hiểu hắn, còn nếu cô nói không biết, hắn sẽ làm cho cô xem. Khốn kiếp.
“Giám đốc, làm ơn tự trọng!” Minh nghiến răng nói.
“Anh có chỗ nào không tự trọng?” T



