ú Triết lại tiếp tục trêu chọc.
“Nếu anh còn tiếp tục như vậy, tôi sẽ lại tìm cách trốn thoát cho anh xem!” Cô rất nghiêm túc nói, đôi mắt to lạnh đi vài phần, trái tim lại rộn ràng trong lồng ngực. Cảm giác vòng tay của hắn run nhẹ, làm cho cô cảm thấy hoảng hốt.
“Em nghĩ anh sẽ để em trốn thoát sao?” Gương mặt hắn cũng lạnh đi vài phần, đôi mắt sắc bén nhìn cô cảnh cáo.
“Không phải trước đây anh cũng nói như vậy sao?” Minh cao ngạo hỏi lại.
Tú Triết cảm thấy lồng ngực thắt chặt. Cái đêm mùa đông năm đó, dưới dòng sông bạc ấy người con gái gầy yếu này tựa như 1 tinh linh vừa từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, nhưng cảnh đẹp ấy lại là nỗi ám ảnh lớn nhất đối với hắn. Cũng là nỗi đau nhiều năm nay hắn không thể quên, càng là động lực khiến hắn muốn mình trở nên mạnh hơn. Làm cho hắn muốn trở thành quyền lực đủ để có thể danh chính ngôn thuận ở lại bên cô.
“Trước đây khác. Bây giờ khác. Em có tin, tôi có thể tìm được em dù em chạy tới đâu hay không?” Hắn lạnh nhạt cười, trái tim lại rớm máu.
“Vậy thì chúng ta phải thử xem sao!” Minh nhếch mép đầy khiêu khích.
“Em muốn thách thức tôi?” Hắn tức giận trừng mắt nhìn cô. Tại sao cô ấy cứ luôn muốn đối chọi với hắn như vậy? Không thể ngoan ngoãn nghe lời sao? Có thứ gì cô muốn mà hắn lại không thể cho cô?
“Không phải là thách thức. Tôi chỉ đang nói sự thật.” Nếu anh còn tiếp tục như vậy, tôi nhất định sẽ chạy trốn. Đôi mắt cô sáng ngời, nhưng trong lòng lại hỗn loạn. Cô không phải là 1 món hàng. Cô có tự do của cô.
“Em đừng quên, em là món hàng của tôi. Có muốn chạy. Nằm mơ đi!” Hắn gầm lên. Hắn ghét suy nghĩ của cô, càng ghét hơn nữa sự cao ngạo của cô, lại càng ghét hơn nữa chính là lòng của hắn. Nhớ cô, thương cô, ngay cả khi cô luôn chống đối với hắn, thì hắn cũng chỉ biết sợ hãi và đau lòng, chứ không phải tức giận.
“Tôi đã nói tôi không phải món hàng của ai hết!” Minh cũng gắt lên với hắn. Trái tim cô lại vừa nhói đau.
Giữa lúc 2 người còn đanggiằng co, thì thang máy đột nhiên “Ding” 1 tiếng giòn tan. Minh giật mình tay hắn, bước chân thoăn thoắt bước ra ngoài. Tú Triết vội vàng chạy theo cô. Người mà hắn yêu, rất đáng sợ.
“Cuối cùng anh thích một căn hộ thế nào đây?” Minh buồn bực bám theo hắn.
“Vậy em thích căn hộ thế nào?” Vừa mở cửa xe, hắn vừa hỏi lại.
“Lại nữa! Đây là nhà anh được không?” Minh chán nản nói với hắn. Cái tên xã hội đen này thật thiếu quyết đoán.
“Nhưng anh muốn nghe ý kiến chuyên gia!” Hắn thản nhiên cười.
Minh ngán ngẩm không muốn đưa ra ý kiến. Họ đã đi xem 6 căn hộ rồi. Mà hắn vẫn không ưng ý cái nào. Thật đúng là muốn bệnh. Cô chưa từng nghĩ hắn lại khó tính như vậy.
“Được rồi. Đến thử căn hộ này xem!” Hắn mỉm cười nói với cô.
“Đã biết!” Cô chán nản chống tay lên cửa sổ, vu vơ nhìn ra ngoài.
Chung cư K, tầng 36..
“Woa!” Minh ngơ ngẩn nhìn không gian trước mắt. Một dãy cửa sổ cao trong suốt nhìn xuống thành phố, cảm giác ánh nắng trải dài trên sàn gỗ tạo nên 1 màu sắc tinh khuyết như pha lê. Cô thật thích dãy cửa sổ này. Thậm trí bên trong góc quẹo còn có 1 chiếc giường lười xây sát bên khung cửa. Quả nhiên là nhà cho người giàu.
“Thích chứ?” Hắn nhìn vẻ mặt thích thú của cô, trong lòng cảm thấy rất hài lòng.
“Oh!” Cô gật đầu, tò mò đi tham quan xung quanh.
“Vậy quyết định căn này đi!” Hắn dứt khoát.
“Hả?” Minh trợn mắt nhìn hắn. Nhanh như vậy đã quyết định?
“Em cũng nói là thích mà!” Hắn thản nhiên.
“Nhưng mà đây là nhà anh mà!” Cô nhíu mày nói.
“Anh chắc chắn cũng thích!” Hắn cười dịu dàng nhìn cô.
Minh hồ nghi nhìn hắn. Cái thái độ gì đây.
“Chọn được nhà rồi. Giờ đi xem đồ dùng đúng không?” Hắn hỏi lại.
“Ngay bây giờ?” Minh nghi hoặc hỏi.



