hi xắn hai tay áo lên, lôi điện thoại ra đưa cho Doãn Doãn :
- Bây giờ là 10 giờ 49, tôi với anh thổi trong 5 phút, ai bơm được nhiều bóng hơn người đó thắng, Doãn Doãn canh giờ giúp chị nhé.
- Vâng ạ -cô bé đáp.
Lăng Đồng hỏi lại :
- Ai thua thì phải làm việc hết thay cho người kia, chịu chứ ?
- Đồng ý- cô đáp quả quyết.
Doãn Doãn xen vào :
- 10 giờ 50 rồi, 1 2 3 bắt đầu.
Cô bé vừa dứt lời, hai người lớn ngay lập tức cầm lấy bóng bay, phồng mồm lên thổi, phù.....phù..... Tốc độ của Lăng Đồng cũng thật là nhanh, khi anh thổi xong quả thứ hai thì Trần Diệp Chi mới đang buộc dây vào quả đầu tiên, cô quay sang, thấy anh vẫn ung dung nhàn nhã thì tức giận, cố gắng thổi càng mạnh càng tốt, càng nhanh càng tốt. Đến quả thứ tám, mặt cô đã đỏ gay, hơi thở đứt quãng, còn anh thì như vừa đang thư giãn, má mới hơi chớm hồng, anh nhìn cô thách thức.
Một lát sau, Doãn Doãn cầm điện thoại, thông báo :
- Còn 10 giây, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1....hết giờ.
Hai người dừng lại, vừa thở hồng hộc vừa chiêm ngưỡng thành quả.
Lăng Đồng mười sáu quả, còn Trần Diệp Chi thì được mười bốn.
Cô nhìn đống bóng bay mà mặt như mếu. Doãn Doãn nói lớn :
- Trọng tài tuyên bố, phần thắng thuộc về.......
"Xì....xì....xì......"
- Cái gì thế ?- Trần Diệp Chi hỏi, phát hiện bên Lăng Đồng, có ba quả đang bắt đầu xì hơi.
Anh cầm một quả lên, săm soi, cuối cùng kết luận :
- Là tôi buộc không chắc, khí thoát ra hết rồi.
Trần Diệp Chi sung sướng nhảy cẫng lên :
- Ha ha ha, vậy là tôi thắng rồi nhé, ha ha ha.
Lăng Đồng than :
- Aizzz, cho em thắng vậy, chẳng qua là tôi xui xẻo.
- Xì.
Trần Diệp Chi hạnh phúc kéo tay Doãn Doãn đi vào trong nhà :
- Anh nói thì phải giữ lời, ở lại treo hết đống ấy lên đi, tôi vào trong kiếm cái ăn.
Lăng Đồng nhìn dáng cô khuất bên trong, lôi ra trong túi áo thêm vài quả bóng bay bị thủng những lỗ rất nhỏ mà anh đã để riêng ra từ sáng.
- Nói thật là tôi nhường em đấy- Anh nói nhỏ, tự cười với mình.
Mấy người thay nhau làm việc đến chiều thì Lăng Vân mới nhớ ra là cô còn chưa đi mua thêm một số thứ, cô gọi Trần Diệp Chi, lúc này đang ngồi trên ghế ung dung gặm táo, sai bảo Lăng Đồng làm việc.
- Chi Chi, ra chợ với chị một lát, nhanh lên, trời sắp tối rồi.
- Dạ-cô đáp.
Nói đoạn, Lăng Vân quay sang Lăng Đồng :
- Em làm đến đó thôi, như vậy được rồi, mau vào nấu cơm đi, chị đi một lát rồi về.
Doãn Doãn nũng nịu :
- Mẹ ơi, cho con đi theo với.
Lăng Vân mắng :
- Không được, ở nhà giúp cậu.
Doãn Doãn đến gần cô, mếu máo :
- Đi mà mẹ, hôm nay ở nhà cả ngày chán lắm. Đi mà, Chị Chi, mau thuyết phục mẹ đi, có phải mẹ không thương con nữa không, mẹ ghét con hay sao ....
Lăng Vân cũng đến chịu, đành gật đầu :
- Thôi được rồi, nhưng đừng có mà gâychuyện đấy.
- Dạ, con rất ngoan và biết nghe lời...
Ba người cùng nhau đi ra ngoài, mặt trời bây giờ đã gần như hoàn toàn biến mất sau những dãy nhà cao tầng, không khí lạnh lẽo. Họ đều không nói gì, vội vã rảo bước đến siêu thị.
Mua đồ xong, hai phụ nữ, một trẻ em nặng nhọc bước đi. Ban đầu Lăng Vân cũng chỉ muốn lấy thêm một chút bột, nhưng không ngờ mặt hàng này lại đang có khuyến mãi, thế là cô mua hơn dự định khá nhiều. Lăng Vân và Trần Diệp Chi mỗi người xách hai túi 5 cân, còn Doãn Doãn thì cầm một túi chứa vài loại gia vị khác.
Ba người đi trên đường, khi đi đến gần một chỗ tối tối không có đèn thì bỗng có 4 thanh niên cao lớn, mặt mũi bặm trợn lao ra, chúng nhìn những ngư



