mặt sư huynh tôi.
-Có gì đâu, lâu lâu lại thế ấy mà!
-Thế giải quyết xong chưa hở đại ca!
-Xong mà tao thiểu não thế này hả!
Tôi cũng giật mình nhớ lại những ngày giữa tôi và Dung xảy ra xích mích, tôi chẳng khác gì ông anh tôi, có khi có phần thảm hại hơn ấy chứ. Đúng là tình cảm và lý trí khó khi nào có thể đi chung đường được.
-Thôi, chuyện đâu còn có đó, mấy bữa lại chàng chàng thiếp thiếp thôi mà-Tôi ra sức động viên.
-Mày làm như thầy phán ấy!
-Có gì đâu, đệ từng….
-Từng gì?
Đâu có ngu gì khai ra cái sự tích gần 3 tháng không gặp nhau, thêm một tháng còn bị giận ra cho lão anh tôi cười vào mặt cho chứ chẳng giỡn. Tôi ráng nói thêm vài câu rồi nhanh chóng cúp rụp cái điện thoại. Nhanh chóng đi vào phòng hoàn thành nốt câu chuyện đời tôi để mai còn vật quy nguyên chủ.
Không ngoài dự đoán, những gì diễn ra sau đó đều nói về tâm trạng trống vắng của Dung. Những ngày tháng tôi bặt tăm tin tức là những ngày trang sổ đầy ắp những tâm sự. Trống vắng, cảm giác vắng đi một cái gì đó quen thuộc, lâu rồi chưa nhìn thấy hình dáng của ai đó là những từ được nhắc đi nhắc lại thường xuyên. Tôi cảm thấy mình vừa gây ra một lỗi lầm gì đó ghê gớm, gây ra một vết thương lòng trong một người con gái.
“ Buồn quá, gác lại nhé sổ ơi, có diễn tả tâm trạng nhiều đến đâu cũng chỉ có mày biết thôi mà. Sẽ cứng rắn, sẽ không phải ưu tư nữa. Trở lại những ngày đầu nhé”.
Đó là những dòng cuối cùng, ở dưới cùng là khoảng thời gian giữa tháng 7. Có lẽ Dung đã dừng viết về nhật ký khoảng thời gian ấy và cất nó vào cái thùng car-ton cùng với những cuốn sổ Đoàn. Đó là lời lí giải cho việc tôi giữ cuốn sổ nhật ký của Nàng bây giờ. Có lẽ Dung đã tự hứa với chính mình phải cứng cỏi, chuẩn bị cho giai đoạn quên đi tình cảm với tôi.
Thở phào nhẹ nhõm, tôi đóng cuốn sổ lại, để vào trong ba lô, một nỗi buồn man mác hiện hữu.
-Trả nè!
-Vậy đã quên hết chưa?
Tôi canh khoảng thời gian cả lớp tôi tan học,trả cuốn nhật ký về cho chủ của nó. Dung chắc cũng đoán được rằng tôi phần lớn sẽ đọc những tâm sự của Nàng, viết về tôi, một thằng học sinh. Thằng học sinh mà Nàng phải chú ý, đã giành trọn tình cảm, và cũng vô tình gây cho Dung những vết thương lòng.
-Tất nhiên là quên hết rồi chứ!
-Không quên là…! Cái nhéo lại kề ngang hông.
Tôi không tránh né, không nhảy ngược la hét như mọi lần. Lần này tôi mỉm cười và đứng im đón nhận. Nhưng không như mong đợi, đó chỉ là một cái nhéo hù doạ tinh thần của Nàng.
Hai đứa đi sóng đôi trong sân trường thưa thớt học sinh. Nắng buổi trưa chói chang phả xuống cái sân trường. Vài tia nắng cố len lỏi qua tán cây, sáng tròn giữa bóng râm. Hai đứa học sinh cười tươi như nắng.
-Chiều nay nhớ gì không?
-Nhớ gì chứ?-Tôi giả bộ ngu ngơ.
-Thật không, cho nghĩ lại!-Lại cái nhéo đặt kề bên hông không khác gì đao phủ chờ xử tội tử tội.
-À, à nhớ rồi, chiều nay lên sớm, chờ trước cổng trường, đi ăn gì đó rồi đi học chứ gì!
-Vậy có phải dễ thương hơn không!-Dung cười càng lúc càng tươi.
Tôi đưa mắt nhìn ra phía trước cổng trường. Cảnh tượng đập vào mắt tôi lại là một cảnh không đáng có mặt ở nơi giành cho học sinh.
Thằng Vũ đang bị vây xung quanh bởi đám học sinh nào đó. Mấy thằng kia có vẻ hùng hổ lắm, ngược với thằng Vũ mặt vẫn câng câng không thèm để ý. Chỉ nhìn đến đây thôi là tôi đủ biết thằng Vũ sắp bị hội đồng đến nơi rồi.
Tự nhiên Dung ôm lấy cánh tay tôi, níu chặt. Những ngón tay Nàng giữ chặt đến nỗi tôi cảm thấy đau. Chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi buông balo cho Dung, chạy đi trước khi Dung kịp phản ứng.
-Sao mày, sợ quá không dám nói gì hả?-Tôi nghe thấy tiến



