ữa:
-Nhớ đấy!-Nhân đen cứ nhìn tôi đầy khó hiểu.
Trận banh hôm ấy, đội tôi thua hai trái trắng. Một phần vì sứt mẻ lực lượng ở hàng thủ nên lọt lưới. Nhưng hàng công với tôi và thằng Hoàng thì còn tệ hơn vì cả hai đứa chẳng chịu phối hợp với nhau pha nào cho ra hồn. Thằng Hoàng cứ đứng ở vị trí thuận lợi thì tôi mắm môi mắm lợi sút hết sức. Chính vì thế, hàng thủ đối phương an nhàn bẻ gãy các đợt tấn công. Thằng Hoàng cú tôi lắm nên hét ầm cả lên:
-Đá đấm chẳng ra gì cả, chuyền trái đẹp coi!
Đẹp làm sao được khi mà mày đang ở trong diện bị tình nghi chứ thằng bạn thân!
Ngay cả tôi cũng chẳng biết bản thân mình muốn cái gì ở trong chuyện này nữa. Muốn công khai chuyện tình cảm Dung với tôi ra, thì Hoàng sẽ là người rút lui .Bởi tôi tin vào thằng bạn tôi thân thiết từ nhỏ. Nhưng chính tôi cũng sợ tình bạn ấy, nó sẽ là bước cản trở cho cả ba nếu Dung và Hoàng thực sự thích nhau. Lúc ấy, Hoàng sẽ như thế nào và Dung sẽ ra sao?
Vì vậy, tôi muốn giấu đi chuyện tình cảm của mình với Dung để đặt mình cùng xuất phát điểm, công bằng với Hoàng. Nếu như Hoàng và Dung có tình cảm với nhau? Thì ắt hẳn Dung đã bỏ quên đi tình cảm với tôi. Coi như tôi đang đặt quyền tự quyết về tay Dung.
Tình cảm là thứ tự nhiên, cái gì thuộc về tự nhiên hãy để tự nó phát triển. Nếu như chuyện của hai người là thật, tôi sẽ buông tay, trả lại những thứ không thuộc về mình. Đau đấy, buồn đấy, nhưng thà như vậy còn hơn dùng dằng kéo dài. Dù thực lòng tôi không bao giờ muốn chuyện đó xảy ra. Nhu nhược, nếu ai đó dành cho tôi từ đó, tôi cũng sẽ chấp nhận. Bởi vì tôi không dám đấu tranh đến cùng. Nhưng tính tôi là thế, nó tạo nên thằng Tín như ngày nay, thích sự tự do, không gò ép, không miễn cưỡng và có chút phá cách. Vì vậy trong chuyện tình cảm tôi thà làm kẻ “nhu nhược” còn hơn phải làm một người “cố chấp” tranh đấu những thứ không thuộc về mình.
-Mày làm gì mà thần mặt ra thế?-Thằng Hoàng cởi áo vắt ngang vai, nhìn cùng hướng với tôi ra cái hồ trước mặt.
Tôi bần thần, quên kiềm chế bản thân:
-Nếu mày thích một người không còn thích mày, mày sẽ như thế nào?
Gió từ hồ lùa vào, mang theo sự mát lạnh của hơn nước, ôm trọn lấy hai thằng bạn thân. Đóng băng thời gian, để lại một sự im lặng đáng sợ.
Thằng Hoàng thẫn thờ một lúc lâu, cuối cùng cũng trả lời y chang tích cách của nó:
-Đừng nói mày từ bỏ nhé, riêng tao vẫn theo đến cùng-Nó hiểu rõ tâm trạng của tôi.
-Nếu đến cùng không được kết quả?
-Không biết, nhưng cứ đến cùng, biết đâu người đó cuối cùng sẽ thích mày.
Hai thằng bạn thân nhau từ nhỏ, hai tích cách có phần trái ngược nhau. Tôi, điềm tĩnh, hơi có chút hướng nội, thích tự do, không thích sự gò bó, có chút ngược lại với Hoàng. Nó kiên trì, tự tin và thích chinh phục, thẳng tính. Hai thằng cũng chẳng hiểu vì sao mà chơi thân được với nhau, và đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên hai đứa mang hai cách nhìn nhận khác nhau cùng một vấn đề.
-Về thôi, tự nhiên mày nói với vẩn quá!
-Ừ, về, hôm nay đá đã quá!-Tôi chữa thẹn vì phút yếu mềm của cả hai thằng.
-Mày đá cá nhân bỏ mẹ, đếch chuyền cho tao quả nào nên hồn.
-Mày thì hay ho gì, dứt điểm tệ như xưa.
Vẫn tiếng cãi cọ nhau vang vọng trên con đường về, như hồi chúng nó chỉ còn là những thằng bé 7,8 tuổi. Thời gian trôi qua nhanh thật, những thằng bé ấy đang khoác lên mình hình bóng của những chàng trai dần trưởng thành, tuy nhiên vẫn như vậy, thân thiết trên sự cãi cọ và bất đồng q




