chứ?
-Thôi tới đâu thì tới, binh đến tướng đỡ!
Chưa kịp dứt lời than thở một mình, một thằng bạn âm binh đã hùng hùng hổ hổ bước vào nhà.
-Đi đá banh mày!-Thằng Hoàng ngồi bệt xuống thềm nhà tôi, thở dốc.
-Còn sớm, chờ tao tí?
Cắm nồi cơm xong xuôi, tôi quay ra phía trước nhà, thằng bạn vô tư như ruồi đang cầm ly đá tu ừng ực, hồn nhiên đưa tay quệt ngang:
-Khà, đã quá pepsi ơi!
-Đã cái đầu mày, ngồi chờ tao đi giày!-Tôi trở tiếng quát nó.
Mặc cho thằng bạn ngơ ngơ ngáo ngáo, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi đi về phía nhà sau mang lên đôi nike hàng dạt chợ ra. Thằng Hoàng nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi mở miệng:
-Mày y như thằng mới dậy thì ấy?
-Cái đệch, là sao?
-Dạo này tâm sự gớm, cái mặt đã ngu giờ nhìn hãm lắm con ạ!
-“Á, à, dám đi với bạn gái của ông rồi còn chửi ông hãm à!”
Nhanh như cắt, tôi đè nén tâm trạng muốn gây gổ với thằng bạn lại. Chưa biết đầu đuôi ra sao mà nhảy vào kết luận khác nào một kẻ vu khống. Hoặc giả chăng, nếu thằng bạn này vô ý “phạm tội” nó cũng sẽ sinh nghi mà chối bay chối biến. Thì mối quan hệ của cả ba càng trở nên khó xử hơn.
-À, mà mày học Toán sao rồi?-Tôi dò khéo ý thằng bạn.
-Vẫn thế, tao ở ngoài quê đã học trước một ít rồi nên giờ thoải mái hơn!-Nó vô tư đạp bẫy.
-Thế à, thế lớp toán có em nào xinh không?
-Có chứ, nhiều, công nhận là nhiều đứa xinh không thể tả nổi-Nó múa may tay chân, ba hoa bép xép như kẻ giảng đạo đang khai sáng cho đứa u tối về sắc đẹp vậy.
Tôi giả bộ hỏi han, rồi lâu lâu nghệt mặt theo kiểu mô tả của thằng bạn.
-Thế rốt cuộc, mày kết em nào!-Tôi vô vấn đề chính một cách lô-gíc!
-Không nói, nhưng hơi xinh, cá tính nữa!-Nó lấp lửng mà tôi muốn đè nó ra bóp cổ nó.
-Tên gì?-Tôi sốt ruột khi những miêu tả của thằng bạn “vô tình” đúng y như Dung vậy.
-Hỏi gì vậy mày, bí mật, đừng có nóng!-Nó lại úp úp mở mở.
-Đệch, bạn bè mà giấu hả mày!
-Bí mật, rồi mày sẽ biết, tao cao tay đến từng nào!
Nó lại nở nụ cười bí hiểm, ra dấu thúc tôi đi nhanh không muộn trận banh lại đứng ngoài ngó. Tôi không o ép nó nữa, kẻo đối tượng sinh nghi tìm cách lấp liếm. Chẳng hiểu nó đang nghĩ gì trong đầu nữa, giá như tôi có phép thuật siêu nhiên, nhìn thấu tâm trí của nó để xem xem, cái người mà nó cảm nắng có phải là Dung của tôi hay không.
-Nhìn gì ghê thế mày?
-Đệch, đẹp trai nhìn tí mà khó khăn vậy?-Tôi chẳng nhìn thằng bạn, nói vu vơ.
-…..!
-A, Cu đen ở là cu đen.
Thằng Nhân đứng chờ từ trước, hôm nay Nguyệt ở nhà nên nó đứng tiu nghỉu nhìn cái sân vắng tanh. Nhìn thấy hai thằng tôi như bắt được vàng.
Tranh thủ lúc thằng Hoàng đi “giải quyết chuyện gấp”, hậu quả khi tu hết cả ca nước đá nhà tôi, tôi chộp cổ Nhân đen.
-Mày, nghe tao hỏi nhé?-Tôi làm mặt hình sự đe doạ thằng bạn.
-Gì mà ghê vậy mày?
-Thằng Hoàng biết Dung với tao là….
-Một cặp chứ gì?-Nó hét toáng lên.
Tôi bịt miệng thằng bạn, ngó vào lùm cây, canh xem thằng Hoàng đã hết buồn chưa, rồi lại thì thào to nhỏ:
-Biết hay chưa vậy?
-Chưa hay sao ấy?-Nó cũng nhiễm tôi, thì thào theo.
-Tốt, vậy bây giờ mày dặn mấy đứa giữ bí mật dùm tao.
Tôi cương quyết rồi nhanh chóng đẩy thằng bạn ra trước khi thằng Hoàng đứng trước mặt, không quên dặn dò thêm lần n




