è nhẹ.
-Gì nữa?-Tôi đâm tức ra mắt.
-Thất tình, điểm kém nên tu hả em?-Chị Xuyến vẫn một mực thẳng tính không đúng chỗ.
-Hự, em không thèm nói với chị- Tôi quay lưng, bẻ lái bỏ mặc tiếng gọi chọc với theo của bà Nữ Tặc.
Vậy là tôi tỏa sáng theo cách không ngờ. Khi một vài cô nữ sinh lướt qua, đi một mình thì cười. Còn nếu đi theo nhóm, thì cứ xầm xì nhìn tôi chỉ chỉ trỏ trỏ. Đám nam sinh thì nhìn như kiểu đang dò xét một kẻ nguy hiểm đang lảng vảng trong khu vực trường. Từ tư thế ngẩng mặt nhìn đời, tôi bị tạt nước lạnh, lặng lẽ bước đi. Cũng chẳng hiểu hôm nay ông trời muốn hại tôi hay không mà cho hết người này đến người nọ trù dập.
-Ơ, T!-Lần này đến lượt Ngữ Yên.
-Ờ.....thì.....!-Tôi ngước lên mong nhìn được cọng tóc nào đó lất phất hiện ra, nhưng vô ích, chỉ thấy toàn trời là trời. Ngữ Yên nhìn tôi từ đầu tới chân, trở ngược lên và dừng trước cái thay đổi hình ảnh tôi thường ngày.
-Ờ.........!-Ngập ngùng như cá tính của chính cô nàng.
-Sao..?
Tôi mong chờ một lời cứu cánh, dù cho dối lòng cũng được. Nhưng với Ngữ Yên hiền dịu thì có lẽ điều đó là đòi hỏi hơi quá đáng.
-Được, nhưng....hơi ngố!
Hai tay buông lõng, lần này thì khỏi vác mặt nhìn ai luôn. Tự tin mất sạch, quay lưng bẻ lái tiếp, bỏ mặc Ngữ Yên bối rối đằng sau vì không biết mình nói sai ở điểm nào.
Khẽ soi mình ở cửa kính trong cánh cửa lớp. Lần cuối cho những hi vọng, xốc lại khí thế, tôi hùng dũng bước vào lớp. Nhác thấy bóng hình ở cửa, cả lớp theo phản xạ nhìn ra. Thời gian chầm chậm trôi qua, tôi có cảm giác như cả lũ đang bất động. Không khí trong lớp im bặt. Vẻ mặt há hốc của từng người dành cho một thằng đi nhầm lớp hay sao đó.
-Ha ha ha!
Một tiếng cười phá tan sự yên tĩnh, tiếng cười chết chóc đáng nguyền rủa kéo theo một tràng cười nở rộ đằng sau.
-Ha ha ha !
Tiếng cười tiếp tục đeo bám theo hình bóng thằng nam sinh có quả đầu ba phân đến khi nó về thẳng chỗ ngồi. Con đường từ cửa lớp tới bàn cuối bình thường thì chỉ mất chút ít bước chân mà sao hôm nay nó dài lê thê, lê thê.
-Ngon lành!
-Tao kết quả đầu này!
-Kiểu này thì mày khỏi lo thầy giám thị.
Tất nhiên tụi nó cũng như Nhân đen, sờ sờ vuốt vuốt, thỉnh thoảng cầm được cọng tóc nào cũng thổi phù phù. Mặt tôi đỏ ra, hơi ngại.
-Dẹp, bản lĩnh thì cắt như tao đi!-Sửng cồ tôi đáp trả yếu ớt.
-Á, à...chơi ngông à!-Phong mập cắt ngang lời tôi.
-Thách anh hào à mày!-Linh Vẹo cũng sững cồ lên.
Những phản ứng tiếp theo, với danh sách kéo dài dằng dẵng. Ban đầu là cái lắc đầu ngao ngán của cô dạy Sinh học, kế tiếp là thầy Anh Văn.
-Trọc lên bảng!
-Nhìn anh tôi hết hứng văn chương-Thầy dạy văn học cũng không thể thiếu phần.
Bao nhiêu người cố tình vùi dập khiến trong phút chốc cái đầu của tôi trở thành thảm họa. Từ một nam sinh mạnh bạo, tôi rụt rè né tránh đám đông, không dại gì mua sự chú ý vào người. Đến nỗi giờ ra chơi, thay vì ra ban công hay xuống căn-tin với lũ bạn, tôi nằm ngủ ở cuối lớp, trước khi có bàn tay ai đó vỗ về, nhè nhẹ đánh thức.
-Dậy, dậy nào!
-..Ơ!
-Dậy, cái đầu đẹp thế mà nấp trong góc sao!
Dung nhìn tôi, vẻ mặt phì cười lúc sáng cũng được Nàng cất đi đâu mất. Dù sao sự động viên ấy cũng mang cho tôi sức mạnh tinh thần vượt qua mặc cảm. Trước khi đón chào một số chiến hữu cũng xuống tóc theo cái mốt của tôi vào ngay chiều hôm đó.
Những ngày sau trở thành những ngày dài lê thê với cả đám học sinh trong trường. Thằng nào cũng ngó lịch từng ngày, từng giờ, mong sao nó chóng trôi qua để đón cái lạnh đang tràn về báo hiệu mùa Noel. Nơi tôi ở, Noel ngoài việc quan trọng với các gia đình theo Đạo Thiên Chúa, nh



