ã lâu lắm rồi, cái CD Quang Dũng mới có dịp nằm bên cạnh thanh kẹo bạc hà, trong cái giấy gói cũng màu xanh phớt của bạc hà nốt.
-Tiếp theo, món quà của chúng ta chưa dừng ở đó. Tiếp tục nào!
-Có quà tiếp kìa!
-Trò gì đây thằng mập?-Cả lũ con trai cũng tò mò!
-Mời bạn Dung lên đây, đại diện chị em phụ nữ!
Phải lay đến mấy lần, Dung mới choàng tỉnh khỏi cơn mơ, bước lên với vẻ mặt pha chút sự ngơ ngác.
-Mời bạn bốc thăm ra năm tấm phiếu!
Dung làm theolời thằng Mập, lấy năm tấm phiếu ra.
-Giờ năm người này sẽ hát năm ca khúc, coi như thay mặt anh em đồng đạo chúc mừng 20-10.
Chẳng hiểu sao, một lần nữa, duyên phận lại đẩy tôi vào danh sách năm người ấy.
-Giờ là ca khúc cuối cùng, mời bạn T!
Tôi mếu máo, nửa khóc nửa cười, được cái bài khúc hát chim trời thì thằng Hà nó đã giành hát trước rồi. Sáng giờ muốn tặng quà cho tiểu sư muội, nó cũng giành phần tặng trước, cái thằng bạn ấy đẩy tôi vào tình thế khó xử.
-Bạn hát bài gì đây?
-Để tao suy nghĩ!
-Vâng bạn ấy đang ngại, cho bạn ấy suy nghĩ, mọi người vỗ tay ủng hộ bạn ấy.
Chẳng hiểu sao, tôi không chọn những ca khúc bạn bè, hoặc ít nhất ngọt ngào, cũng không phải một ca khúc chúc mừng, mà chọn ngay một thể loại chẳng giống ai, nhạc Trịnh. Và đương nhiên đó là bài mà Quang Dũng cũng từng thể hiện.
-Ngày xuân bước chân người rất nhẹ,
Mùa xuân đã qua bao giờ.
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe.
Tôi nhập tâm đến từng chữ trong lời bài hát, mùa xuân qua rồi, mùa xuân của một cái tình cảm chăng. Tôi chẳng dám nhìn xuống, bởi vì tôi biết rằng, khi tôi nhìn xuống dưới lớp, ánh mắt của tôi sẽ dành cho Dung. Trước mặt tôi, chỉ là những họa tiết của những viên gạch hoa được ốp dưới nền nhà.
-Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quỳ.
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia.
Có lẽ nếu nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cho tôi sửa lại hai câu cuối, tôi sẽ sửa thành hai ta bỏ nhau mất rồi. Bởi vì dù cắt đứt tình cảm theo ý nghĩ cá nhân, nhưng rõ ràng tôi không đổ lỗi cho Dung. Đó là chuyện của cả hai, không thể nói ai đúng ai sai, chỉ có thể nói cả hai chúng tôi đều như nhau vậy thôi.
Lòng tôi đã đôi lần khép cửa, từ chối chị Nữ Tặc, một phần là Ngữ Yên, hoàn toàn không dây dưa với Quỳnh. Cánh cửa trái tim ấy, chỉ mở ra, vừa với một người, và nó cũng chỉ đủ cho một người đi qua. Người mà giờ đây khi cả lớp vỗ tay, vẫn lặng im vẻ mặt đăm chiêu.
Vì Nàng đã mang lời khấn nhỏ, và giờ đây để trong lòng tôi một vết thương, để giờ đây tôi đứng giữa lớp, chọn ca khúc Đêm thấy ta là thác đổ, chứ không phải là một bài hát tình cảm, hạnh phúc cho nàng.
-Chúc mọi bạn nữ 20-10 vui vẻ, hạnh phúc, bài hát này chỉ để góp vui văn nghệ thôi!
Và tôi đi thẳng về chỗ, trước khi tràng pháo tay vang lên, và chỉ có một người không vỗ tay. Hãy cứ lạnh lùng như thế nhé, thiên thần.
Khoác trên vai cái balo, móc khóa hình đồng xu lại kêu leng keng:
-Lâu lắm rồi mới thấy mày kêu đấy!
-Tao kêu hoài, mày có nghe không?
-Không, tao chẳng nghe!
-Mày điếc hay vô tâm!
Tôi ngẩn ngơ nhìn đồng xu mà độc thoại nội tâm, bỗng nhiên mùi hoa sữa từ đâu phảng phất, vị mặn của gió biển thổi vào, chiếc dép dưới chân tôi đầy những cát, những giọt nước biển ở đâu văng tung tóe, chạm vào da thịt mát rượi. Tôi đang đứng đó, nhìn thấy hai học sinh nam nữ, tay trong tay, đi dọc bãi biển. Cảm giác thật đẹp. Nhưng phút chốc có bàn tay ai xé rách bức tranh, xé rách cái khung cảnh nên thơ đó.
-Về mày!-Nhân đen vỗ vai tôi!
-Ừ, về!
Thở dài, để mặc cho mặt thằng bạn chảy dài ra khó hiểu, tôi lữ



