a cô ta thôi. Tú Triết ko thể nào kìm được mà bật cười ra tiếng. Minh nhìn hắn ta vẻ hằn học. Cái tên kia, ko phải để bảo vệ hình tượng hộ anh trước mặt người yêu anh thì sao tôi phải nghĩ ra cái lý do kì cục vậy chứ. Ko cám ơn còn cười đểu à?!!
Thấy vậy Nam mới dám bộc phát mà cười. Luân ngơ ngác nhìn đại ca mình dựa hoàn toàn người vào sau ghế 1 tay che miệng tay kia đang vắt ngang thành ghế mà cười rất vui vẻ, Nam ngồi bên cạnh cũng đang 1 tay giữ bát 1 tay cầm đũa, đầu thì gục vào 2 tay mà cười đến rung cả người ko dám ngẩng mặt lên. Đột nhiên ko khí bàn ăn trở nên náo nhiệt hẳn.
Trước mấy kẻ xã hội đen này, Minh chỉ đành ngậm ngùi ăn nốt bát cơm, muốn cuốn gói cho thật nhanh về phòng mình.
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAA…” Úp chặt cái gối vào mặt mình, Minh tức tối càng thêm tức tối. Nghĩ tới bữa ăn trưa nay mà trong lòng ko khỏi hậm hực. Vốn là có ý tốt ko để hắn ta mất mặt, lại sợ gây nghi ngờ xích mích tình cảm của đôi trẻ, đành nghĩ ra cái nguyên nhân ngã vào ghế, ai dè lại bị làm khó hỏi vặn lại. Mấy gã đó cũng thật tuyệt tình. Ko chừa cho người ta lấy 1 đường thoái lui, lại mang đau khổ của người khác làm nguồn vui của mình, làm cho cô ăn 1 bữa cũng chả yên ổn, dạ dày cứ quặn lại muốn trồi lên. Đúng là xã hội đen vô nhân tính. Nghĩ tới đây là người lại bốc hỏa, quyết định đi vào nhà tắm ngâm mình hạ hỏa.
Đúng là sau khi tắm con người cũng thư thái thoải máihơn hẳn, tâm trạng cũng thế mà nâng lên dễ chịu. Quấn 1 chiếc khăn tắm vòng qua người cô ra khỏi phòng tắm tiến tới tủ để quần áo. Bình thường ở chung với hắn lúc nào cũng phải mang sẵn đồ vào thay vừa dễ rơi ướt đồ nhưng ko làm thế ko được. Có hôm đánh rơi cả cái áo xuống sàn ướt sũng, cũng đành mặc tạm ra ngoài rồi lấy đồ khác vào thay. Giờ ko có hắn ở đây cứ gọi là tâm trạng thoải mái, tắm gội xong thì ra ngoài mặc đồ vừa khô ráo vừa an toàn.
Thả chiếc khăn tắm xuống đất Minh quay người lại giường lấy chiếc quần nhỏ mặc vô.
Cạch..
Tú Triết bước vào phòng đờ đẫn. Trước mặt anh là thân thể trắng ngần mềm mại đang phơi ra dưới ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ. Làn da phản chiếu ánh nắng trông lại càng trắng bong như viên kẹo sữa. Bờ vai mềm khiêu gợi đang cúi xuống với gì đó ở giường, khuôn ngực đầy đặn ngọt ngào khẽ chuyển động theo từng nhịp thở.
“AAAAAAAAAAAAA… Biến thái!!” Minh vội hét lên thất thanh, kéo ngay chiếc khăn tắm đang rơi dưới đất lên che chắn cơ thể.
“Ai bảo cô ko mặc đồ!” Cố làm ra vẻ bình tĩnh Tú Triết đôi co.
“Ai bảo anh vào phòng ko gõ cửa?” Minh đốp lại.
“Đây là phòng tôi sao phải gõ cửa?” Tú Triết trả lời, khẽ ngước nhìn thêm 1 lần nữa.
“Nhìn gì? Biến thái, biến ra ngoài!!”
“Tại sao?” Tú Triết ương bướng vẫn đứng trơ ở đó khép cửa lại. Thân hình của cô tốt nhất đừng ai hy vọng nhìn trừ anh, nếu ko đừng trách sao tuyệt tình.
“Để tôi mặc đồ! Biến!” Minh nói càng ngày mặt càng đỏ lừ.
“Vậy cứ thay đi. Tôi ko phiền đâu.” Nói rồi anh chậm rãi tiến ra giường ngồi giương đôi mắt lên nhìn cô, cứ như người đang ngồi xem vũ thoát y. Trong mắt ánh lên chút gian tà.
“Đồ…” Minh giờ mặt đã chin như thịt luộc. Còn đôi co với hắn nữa chắc chắn cái đầu cô sẽ nổ tung. Vớ hết số quần áo trên giường chạy nhanh vào nhà tắm.
“Khoan!” Vừa chạy tới ngưỡng cửa nhà tắm đã nghe tiếng hắn sau lưng. Cô quay người lại.
“Chuyện gì?” Hằm hè quay lại nhìn hắn.
Hắn từ từ tiến lại nhẹ nhàng hơi cúi người xuống sát người cô, khẽ chạm môi vào bờ vai gầy thon của cô, cô lùi lại nhìn hắn đầy tức giận. Hắn nở 1 nụ cười nhếch mép đầy tà ác. “Quên đồ!” Ngón tay cái giơ lên cái quần nhỏ màu kem của cô.
Minh đã ngượng nay càng như phát hỏa. Giật nhanh lấy cái quần, lao như bay vào nhà tắm đóng cửa cái rầm. Nhanh tay chốt cửa lại. Áp s




