n?” Cô gái người làm ngạc nhiên hỏi lại. Minh chỉ cười trừ mà đáp, ko lẽ lại nói con chó đó cao tới 1m8 và đi bằng 2 chân. Chắc người ta sẽ té xỉu. Cô gái người làm vẫn đang suy nghĩ câu trả lời của Minh nhưng cũng chẳng dám hỏi thêm câu nào nữa.
Minh ngồi vào bàn ăn, khẽ ngước nhìn cô gái yêu kiều kia ngưỡng mộ lại cảm thông. Cô ta vẫn đang dính chặt vào người Tú Triết tiếp tục cung phụng gã xã hội đen mặt ngầu. Minh kéo ghế ngồi xuống rồi nhìn sang phía đối diện, là 2 người hôm qua. Minh khẽ cười nói. “Chào”
Luân quay ngay sangtươi cười “Chào”
Nam chỉ dám ậm ừ “Chào” thật nhỏ, ko dám nhìn lên sợ cái sát khí đang tăng của cái người ở đầu bàn hạ sát.
Minh cảm thấy có chút cảm tình với 2 người này, ít ra hôm qua họ nói chuyện với cô cũng ko tệ. Chắc có lẽ vì quá lâu chẳng chuyện trò cùng ai nên đột nhiên cứ ai nói chuyện với mình là như rằng bạn tri kỉ. Nhưng tiếp sau đó thì là 1 bữa cơm im lặng.
Nam đủ thông minh để hiểu ko nên quá tò mò về cô, nếu muốn có 1 bữa ăn an lành tốt hơn hết là ko hỏi chuyện gì nữa hết. Luân thấy Nam huých tay thì đang muốn mở lời cùng đành ngậm miệng lại, tiếp tục cầm bát ăn cơm.
Cho nên Minh chỉ đành tự nói thật nhỏ “Mời cả nhà ăn cơm” rồi cũng tự động cầm đũa. Tú Triết vẫn nhìn theo từng cử động của cô, nghe rõ tiếng cô nói mời cả nhà ăn cơm thật khẽ. Một thói quen đáng yêu. Trong khi cô gái yêu kiều bên cạnh anh đang vờ nũng nịu đòi anh gắp cái nọ cái kia. Anh cứ với tay gắp, lại vờ như “Há miệng ra nào!” đũa thì đưa về phía trước, ánh mắt lại lén đảo về phía Minh.
Minh vẫn điềm tĩnh ăn cơm mặt ko đổi sắc. Bỗng cô dừng lại. Đặt bát xuống bàn, đứng dậy.Tú Triết bỗng hơi giật mình người cũng hơi hướng theo, cô gái bên kia vội túm chặt lại cổ tay anh. Tú Triết lo âu đảo ánh mắt “Định làm trò gì vậy?”
Kết cục là Minh đứng dậy rót nước. Thấy như thế cô gái kia nói lớn “Anh, em muốn uống nước.”
Tú Triết còn chưa nghĩ ngợi được gì, chỉ nhìn theo cái lưng đang cầm bình nước rót vô cốc dần dần tiến lại phía anh. Minh đặt 1 cốc nước xuống trước mặt cô gái khẽ mỉm cười. Cô gái nhìn cô gương mặt dễ thương, đôi mắt cười sáng lấp lánh thì tức giận trả lời 1 câu ngắn ngủn. “Cám ơn” Đầy nghĩa vụ và trách nhiệm.
Cô lại ngồi xuống chỗ mình tiếp tục ăn tiếp. Vẫn ko hề thay đổi chút sắc mặt nào. Bình thường ăn uống.
Bỗng ko kìm được tiếng nói Luân đã chịu hết nổi đành lên tiếng. “Má cô làm sao vậy?”
Minh dừng đũa. “Má à?”
“Phải có vết đỏ đỏ, trông có vẻ giống vết răng nhỉ?” Luân nhìn ko khỏi tò mò.
“Ak.. Tôi bị.. ch…” Tính phát âm ra chữ chó nhưng lại nghĩ nếu nói ra ko phải hơi quá sao, lại có toàn đàn em của hắn ở đây, nhất là còn có cả người đẹp trước mặt. Người ta vẫn bảo đàn ông sĩ gái là điều thiên kinh địa nghĩa, cổ nhân đã ghi vào lịch sử, sĩ khả sát bất khả nhục. Cho nên thôi thì nể tình hắn từng mua cho cô nào sách nào quà vặt, xem như giữ gìn hình tượng trước mặt người yêu hắn cho hắn đi. Lại càng ko muốn gây họa phá hoại quan hệ 2 người, khi cô đang được hưởng lợi. Cô mỉm cười “Tôi vô tình ngã vào ghế!”
“Ah vậy à!” Luân nói ra chiều đã hiểu ra, vốn là người ko hay suy nghĩ sâu sắc hắn tự cho đấy là câu trả lời chính xác.
“Cái ghế đó có răng cơ à!” Nam cũng ko kìm lòng trước câu chuyện nhỏ thú vị này, đành xen vào. Lại muốn xem cô ta có thể ứng phó được đến đâu.
“Thật ra thì..” Minh ngừng lại ngước đôi mắt to tròn lên 1 thoáng, rồi khuôn mặt tươi rói hiện ra ánh mắt sáng ngời. “Tại có bộ răng giả nằm trên ghế nên khi đập vào mới để lại giấu răng!!”
Luân khẽ gật gù. Nam thì cứ cố gắng. Cố gắng. Cố gắng…
Hahahahaha….
Răng giả ở trên ghế biết cắn người? Cái lý do tệ hại như vậy mà cũng nghĩ ra được chắc chỉ có đầu óc củ




