i cao cấp gì. Muốn thành cao cấp chắc cũng phải tốn nhiều thời gian đây.”
“Nói gì..” Tức nghẹn lời nhưng ko thể làm gì được vì cô biết cô ko phải đối thủ của hắn, nếu cứ liều mình xông lên thì chỉ có đường bị hắn đè ra mà thôi. Cách duy nhất bây giờ là chạy trốn. Ko phải đây là khả năng cô giỏi nhất sao. Mọi người trong nhà cô đều nói kể cả cô có bị vứt sang sa mạc thế nào cô cũng có thể tìm được đường về. Đúng!! Cô phải tìm mọi cách về nhà.
Nhìn quanh nhìn quất cũng chỉ thấy bên ngoài vài tán lá và 1 khoảng không tối đen như mực. Cô nên làm gì đây? Còn đang chăm chú tìm tòi 1 con đường sống cho bản thân, người ta vẫn nói biết người biết ta trăm trận trăm thắng, như mấy phim hành động Mỹ ko phải lúc nào cũng phải xem xét địa hình trước khi hành động sao? Cứ mải nhìn quanh quất cô hoàn toàn quên bẵng mất cuộc đối thoại còn đang dang dở với kẻ đối diện. Và hoàn toàn ko hay hắn đang nộ khí xung thiên. Lần thứ 2 trong 2 ngày hắn bị lờ đi xem như ko tồn tại vì cùng 1 người. Con sói bực tức như muốn nuốt chửng con mồi đối diện. “Cứ chờ xem tôi xử cô thấy nào!”
“Cô lại dám lờ tôi đi lần nữa?” Vừa nói Tú Triết nhanh như chớp đã chộp lấy bàn tay của Nhật Minh kéo lại phía mình, mạnh bạo và tức giận là những gì đang có trong đầu anh. Bị bất ngờ theo quán tính Minh ngã nhào vào tấm ngực to lớn của anh nhăn mặt vì đau. Thì đột nhiên Tú Triết khựng lại.
“Làm gì vậy đồ dê xồm?” Minh hỏi đang đưa tay còn lại lên xoa xoa trán.
Cơn nóng lại bừng lên khắp cơ thể của Tú Triết. Bàn tay anh đang nắm nhỏ bé và mềm mại đến lạ lùng. Đột nhiên chạy dọc sống lưng anh là 1 cảm giác tê cứng như điện giật làm cả người anh nóng bừng lên khi người con gái này nằm trọn trong lòng bàn tay anh. Bờ vai cô ta khẽ chạm vào ngực anh cũng làm cho trái tim anh nhói lên 1 cơn lạ lùng và thôi thúc đầy khó hiểu. Bản năng thì nói với anh rằng gần hơn nữa còn lý trí thì đang tự hỏi “wtf?!”
=.=’
Nhưng với đàn ông thì bản năng bao giờ chẳng thắng cái gọi là lý trí. Không biết từ lúc nào bàn tay anh đã siết chặt hơn, kéo cô lại gần sát hơn nữa. Cái cảm giácmềm mại của bàn tay cô làm cho anh muốn nắm chặt hơn, mùi hương trên người cô dần dần lan tỏa, mùi hương của cô thiếu nữ 19 tuổi thơm ngọt như viên kẹo sữa ngọt ngào và thuần khiết như ôm trọn lấy người anh. Lần đầu tiên toàn thân anh bỗng run lên cương cứng lại cảm giác muốn nuốt trọn tất cả mùi hương lẫn cô gái đang ở trước mặt. Cơn nóng bừng hầm hập chiếm trọn người anh làm cho anh ko còn đủ tỉnh táo để giữ được dáng vẻ lạnh băng thường ngày. Hình như tảng băng đã bị cô gái này làm tan chảy hoàn toàn. Lý trí mách bảo là nguy hiểm nếu vùi mình vào mùi hương đó nhưng bản năng lại ko cho phép anh dừng lại. Nếu dừng lại thì chắc chắn là chết cũng ko yên. Khẽ khàng từ từ nhích lại cái cổ ngọc ngào đó.Để rồi..
Bốp!!!
“Làm gì vậy??” Vừa ôm ngực anh vừa nói.
“Tên dê xồm kia muốn làm gì?” Cô nhướng mắt nhìn anh bằng ánh mắt của con mèo giận dữ đang xù hết lông ra để phản kháng.
“Tiểu nha đầu, tối qua thì phớt lờ ta. Tối nay thì đánh ta tới 2 cái. Đừng tưởng là con gái thì muốn làm gì thì làm!!” Lần này anh lại càng tức giận hơn. Rũ bỏ hết vẻ oai phong thường ngày anh cũng ko rõ anh tức giận vì bị đánh hay tức giận vì cái hôn còn đang dang dở chưa đặt trọn vào cái cổ trắng ngần kia.
“Tối qua?..” Minh đang tự hỏi mình đã gặp gã này ở đâu nhỉ? Tại sao ko nhớ rì cà?
“…” Gân xanh nổi chằng chịt trên mặt. Anh tự nói với mình tịnh tâm tịnh tâm. Ko nên vì 1 con nhãi mà làm mất đi bao năm công lực. Anh ko nghĩ cô ta lại có thể quên anh dễ dàng đến thế. Vì vốn những người đã từng gặp anh chưa có kẻ nào quen được anh cả.
“Chúng ta từng gặp sao?” Nhìn anh bằng ánh mắt dành cho sinh vật nguy hiểm cấp độ 1 cô đã thực sự châm ngòi cho cơn gi



