n của anh bùng nổ.
“Con nhóc ranh, hôm qua thì phớt lờ coi ta ko có kí lô nào. Hôm nay lại vờ như ko nhớ!!” Anh đã thực sự bị đả kích ko biết nói cô ta ngốc. Hay là ko biết thế nào gọi là mặt tối của xã hội nên ko biết sợ xã hội đen là gì.
Ngẫm nghĩ 1 lúc. Lục tìm trong cái trí óc đang lộn xộn hỗn mang của mình cô “ah” lên 1 tiếng “Tên bại não!!”
Câu nói này như 1 đòn knock out đối với sói đầu đàn. Đường đường là thiếu gia của cả 1 bang hội. Đi đâu cũng có người kính nể và sợ hãi, lại bị cái con nhóc hỷ mũi chưa sạch còn ko biết thế nào là mặt tối của xã hội gọi là bại não. Cũng ko biết nên khóc hay nên cười vào lúc này. Hình như bao nhiêu danh vọng của anh vừa bị trừ xuống còn âm hết.
Lần này ko phải là do mùi hương kẹo ngọt trên người cô thôi thúc nữa, mà tự tôn trong anh bảo rằng ko dạy cho con nít ranh này 1 bài học thì còn gì là thanh danh xã hội đen nữa. Và 1 lần nữa trong vòng 1 tiếng đồng hồ từ khi Minh tỉnh dậy. Con mèo nhỏ lại nằm gọn trong vòng tay của con sói gian ác. Đè mạnh cô xuống anh bắt đầu hôn lên chiếc cổ trắng mịn, mùi hương kẹo ngọt ngào xộc thẳng vào mũi xuyên thẳng lên đại não giống như 1 cơn xung trấn kích thích toàn bộ cơ thể anh. 1 luồng điện nhỏ khẽ chạy dọc sống lưng từng cơn làm cho anh ko thể tự chủ. Cài hôn càng ngày càng sâu, con mèo nhỏ cố giẫy đạp để thoát khỏi cái cảm giác mơn trớn sởn da gà này. Nhưng cô ko biết càng giẫy giụa thì lại càng kích thích bản năng chiến đấu của con sói gian ác đang tì đè chặt cả 2 tay lẫn 2 chân cô kia. Chìm đắm trong mùi hương của làn da trắng ngần mơn man với cái cổ dường như là ko đủ. Sói già muốn nhiều hơn, sâu hơn. Nghĩ là phải hành động.
“Dừng lại!” Giọng nói đanh thép như thức tỉnh chi giác hoàn toàn bị chìm đắm trong dục vọng của sói già.
“Cô là món hàng của tôi! Tôi muốn làm gì là quyền của tôi! Nếu cô ngoan ngoãn có lẽ tôi sẽ tìm cho cô 1 ông chồng chỉ bằng tuổi bố cô!” Ngừng lại 1 chút trong hơi thở gấp gáp, anh cố nói 1 cách bình thường rồi lại tiếp tục vùi vào mùi hương mê hoặc đó.
“Tên khốn!!” Dùng toàn sức lực còn lại cô cố rút chân ra khỏi gọng kìm của gã đê tiện và sút….. VÀOOOOOO!!
Chỉ còn biết câm nín và ôm lấy “bảo vật quốc gia” của mình. Sói già đã bị mèo chơi đòn hiểm. Giờ chỉ còn biết gạt nước mắt và thầm nguyền rủa đứa con gái đang đứng trước mặt mình.
Tức giận và khó chịu. Anh quát to gọi 2 lão đệ.2 người đang cố nín cười sau màn đối thoại hay vừa rồi và nhất là bộ dạng thất thủ trăm năm mới có 1 lần của đại ca họ. Nhưng họ biết cười bây giờ thì đừng mong toàn mạng mà thoái lui. Nên đành ngậm họng mà bước vào phòng khúm núm ko dám ngước lên nhìn vì chỉ sợ ko nén nổi cười.
“Giam cô ta vào phòng cấm 3 ngày. Đừng cho ăn hay uống bất cứ thứ gì!!” Anh nói giọng đầy tức giận giống như con sư tử gầm lên trong cơn thịnh nộ. Dù đang trong tình trạng thất thủ nhưng thần thái của anh vẫn làm cho người khác phải quên ngay rằng anh vừabị thua 1 đứa con gái.
2 người vội vã lôi Nhật Minh ra khỏi giường mặc cho cô giẫy đạp thế nào cũng ko thể thoát nổi bàn tay của 2 gã huynh đệ của tên khốn. Vừa bị lôi ra ngoài cô vừa thét lên chửi liên hồi. Làm cho 2 huynh đệ Nam và Luân tuy ko nói nhưng cũng có chút thán phục “cô ta thật sự ko biết sợ là gì. Chắc chắn cô ta ko biết điều gì đang đợi cô ta trước mặt đâu.” Họ khẽ trao nhau cái nhìn đầy thương cảm rồi lôi cô đi tới phòng CẤM.
Còn lại 1 mình trên chiếc giường với chăn gối lộn xộn sau cuộc hỗn chiến. Tú Triết chậc lưỡi tiếc re vị ngọt nơi đầu lưỡi, vừa thấy bực bội khó tả. Cảm giác nóng nực bức bách ko được giải tỏa. Giam cô ta như vậy hình như chẳng làm cho anh bớt nóng được chút nào “Đứa con gái chết tiệt. Cô ta dùng loại nước hoa gì lại làm cho người ta khó chịu đến thế?” Anh cần đi tắm. Đúng thế. Tốt nhất là tắm nướ



