i đó, hoặc 1 ai đó có ý với chị cô. Nhưng với những người có ý với cô thì cô lại hoàn toàn ko có chút khái niệm nào hết. Nói cô quá khờ khạo cũng được, nhưng nên nói là cô quá ngây thơ. Vì cô nghĩ rằng cô quá thiếu nữ tính, hay hoàn toàn ko xinh xắn để có thể trở thành mục tiêu của 1 ai đó. Có 1 vài người luôn nhìn ngắm cô từ xa, nhưng cô lại hoàn toàn ko để ý. Có 1 vài người đi qua đi lại nơi cô vẫn thường ngồi, nhưng đối với cô đó chỉ là những người đi qua, có những người đôi khi chạy tới đưa cho cô 1 lon nước, hay 1 vài thứ đồ ăn vặt. Cô chỉ coi đó là những người thật là tốt bụng. Cô có nụ cười tươi, đôi mắt sáng, gương mặt ưa nhìn. Nhưng cô lại hoàn toàn ko cho đó là điều mình có. Minh là vậy, cho nên tới khi đã học đại học, nhưng cô vẫn chỉ là 1 cô bé chưa lớn, ko hề nghĩ về tình yêu, và cũng ko cho rằng tình yêu dành cho mình.
Sau khi đã tận hưởng xong bữa trưa ngon lành, Minh nằm dài xuống chiếc ghế. Xoa xoa chiếc bụng. Chiều nay cô nên làm gì nhỉ. Cô biết chắc cô ko thể ra khỏi phòng, vì hắn ta đã dặn người khác khóa cửa rồi. Minh khẽ vặn mình, ngước ra cửa sổ, cô tiến tới chiếc giường, ngồi dựa mình vào khung kính. Ngoài kia gió đang vui đùa với những lùm cây, cuộc sống đang tiếp diễn, ở nơi nào đó, chị gái cô đang làm gì? Mọi người đang làm gì? Và.. hắn ta đang làm gì? Hình như chỉ có cuộc sống của cô như đang ngừng trôi vậy. Nhắm mắt lại và tưởng tượng, giá như cô được ra khỏi đây.
Hà Nội vẫn còn hơi nóng nồn của những con đường nhựa tấp nập người qua lại, ánh đèn pha len vào những con đường phố cổ, rêu phong và hiện đại, Hà Nội vặn mình trong cái ko khí ồn ã đó. Thông thường anh thích những nơi nhộn nhịp hơn là những thứ yên tĩnh. Ngồi trong phòng mình, nhìn ra cửa sổ những ánh đèn đang di động, bất giác anh tự hỏi giờ này cô đang làm gì?
Cốc .. Cốc.. Cốc …
“Vào đi!” Tú Triết nói,giọng lạnh băng.
“Đại ca, anh có muốn ra ngoài vui chơi 1 chút ko?” Luân hỏi tay sóng lại cổ áo vétcủa mình.
“Đi đâu?” Tú Triết nói giọng mơ hồ.
“Đi kiếm 1 vài em và tìm vài chỗ vui vẻ!” Luân nói với gương mặt hớn hở.
“Để làm gì?” Triết vẫn hỏi 1 cách thờ ơ.
“Để vui vẻ..” Luân ngập ngừng bắt đầu khó hiểu với vẻ mặt của đại ca.
“Vui vẻ?” Tú Triết lơ mơ như người mất hồn, giờ tâm trí của anh đang ở 1 nơi khác. Một nơi hoàn toàn khác với khung cảnh này. Đột nhiên anh cảm thấy mơ hồ, ko còn mùi hương nhẹ nhẹ mỗi khi anh vùi mình vào chăn, ko còn những bữa cơm ngon miệng, ko còn việc đuổi bắt theo cô cả ngày, ko còn những buổi sáng tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt vẫn còn đang mơ màng của cô. Đột nhiên tất cả làm cho anh cảm thấy mơ hồ, giống như thể đây ko phải cuộc sống của anh vậy.
“Nam mới nói với em 1 chỗ hay lắm. Có rất nhiều em xinh xắn lại biết chiều lòng người!” Luân nói giọng bỡn cợt.
“Chiều lòng người?” Tú Triết hỏi. “Làm sao để chiều được lòng người?”
“Dạ? Cái đó.. cái đó.. chắc mấy cô gái đó mới rõ được..” Luân trả lời đầy vẻ bối rối.
“Vậy thì đi!” Tú Triết nhấc người khỏi ghế. Anh muốn xem xem làm thế nào để chiều lòng người, hơn nữa nếu ko ra khỏi đây thì có lẽ anh sẽ tìm cách để trở về nơi đó mất.
Cửa căn phòng bật mở, 5 cô gái ăn mặc vô cùng thiếu vải bước vào, len vào ngồi giữa 3 chàng trai. Tú Triết ko buồn quay đầu lấy 1 lần, thậm trí anh ko thèm liếc mắt ngó sang tới 1 lần. Anh ngồi đó, nhìn họ ưỡn ẹo, mời anh rượu, đon đả và vòng bàn tay mân mê trên thân thể anh. Ko phản ứng, quá nhàn chán và rẻ tiền. Bàn tay của họ quá thô, móng tay thì trông như quái vật, còn cái mặt. Trông vừa giống ác thú vừa giống phù thủy, trát gì mà thấy ghê. Cơ thể thì béo núc ních như đống xúc xích nhìn đã thấy ớn rồi. Thật ra mà nói những cô gái vừa bước vào đều thuộc tầm cỡ người mẫu, ko quá gầy cũng ko quá béo, có mông,



