nhàng mang theo hơi hướng của núi rừng. Mùi hè ở đây thật lạ, mát mẻ và dễ chịu hơn nhiều so với ko khí ngột ngạt của ô tô và xe máy trốn thành thị, Minh hít thở 1 hơi thật sáng khoái, cô chạy loanh quanh trong cái sân nhỏ đón ánh nắng ban ngày. Thật dễ chịu khi cả ngày trời bạn bị nhốt trong 1 căn phòng kín chỉ có điều hòa không khí làm bạn. Nhìn cô chạy chơi trong sân Tú Triết khẽ cười. Thế này thật giống như thả 1 con cún cho nó đi dạo. Anh khẽ che miệng lại cố gắng nhịn cười ko bật ra tiếng. Nhưng ít ra cô ta có vẻ vui lém. Tuy cô ko cười nhưng anh biết gương mặt cô tươi tỉnh hơn rất nhiều. Trong ánh nắng ban mai trong cô xinh xắn như 1 con búp bê sứ trắng trẻo và tươi mới.
“Làm gì vậy?” Tiến lại sau lưng nơi cô đang ngồi anh hỏi. Cô đang ngổi xổm trước 1 đám cỏ nhỏ trong đó có những cây xấu hổ con con, 1 vài bông hoa 3 lá cũng mọc ở đó. Có lẽ thiên chức của con gái là mơ mộng, cô hy vọng biết đâu 1 nhành cỏ bốn lá sẽ mang lại may mắn cho cô. Ko đáp lại câu hỏi của Tú Triết, cũng ko buồn quay lại nhìn hắn đã tiến tới từ khi nào, vẫn chuyên tâm vào công việc tìm kiếm, nhưng hình như là vô vọng. Ko có bất cứ nhánh cỏ 4 lá nào. Chỉ có 3 lá. Dù đếm đi đếm lại thế nào cũng chỉ là 3 lá.
Ngồi xuống cạnh cô để xem cô đang làm gì, anh hơi nhíu mày như ông già khó tính nhìn thấy đứa con trai nghịch bẩn. “Tìm gì vậy?”
Cô vẫn ko trả lời, cuộc chiến của cô là ko khoan nhượng. Ko bao giờ có thể tha thứ cho hắn ta. Cô ghét hắn ta đến tận xương tủy. Ghét vô cùng. Đừng nói là sẽ nói chuyện lại, ko!! Tuyệt đối ko bao giờ có chuyện tha thứ cho hắn.
Tú Triết nhìn theo từng ngón tay vạch từng bụi cỏ của Minh, nhìn cô lúc này thật sự chăm chú và hoàn toàn lơ đi anh, nhưng ko biết tại sao lại ko hề làm anh bực bội. Khi cô chăm chú dường như đôi mắt của cô sáng lên, sâu thẳm và đầy mê hoặc. Nhìn theo cái dáng vẻ đó, dường như lại 1 lần nữa anh bị hút hồn. Có lẽ cứ như thế này là được rồi. Nhìn thấy cô sống động như vậy là được rồi. Ít ra anh có thể tin rằng lúc này trên thế gian này, người đang ở cạnh cô chỉ là anh.
Tìm kiếm thật lâu nhưng ko thấy, đột nhiên bàn tay cô chạm vào 1 cái gì đó, nó làm cho cô đau nhói. Cô nhăn mặt, rụt ngón tay lại. Cô thấy tay mình đang chảy máu, dường như cô đã cứa vào cái gì đó. Thấy vậy anh giật mạnh bàn tay của cô.
“Tại sao ko cẩn thận gi hết!” Anh gắt lên khó chịu. Cầm chặt ngón tay cô định giơ lên miệng. Cô giật mạnh bàn tay lại, chạy vào nhà. Cô ghét những cử chỉ thân mật của hắn, ghét cái cách hắn tỏ ra thật ân cần đôi lúc, ghét cả cái cách hắn làm như cô là 1 món hàng trong lòng bàn tay hắn. Mà có lẽ đúng thật, cô thật sự đang là món hàng trong bàn tay hắn. Hôm nay nhốt cô trong phòng, ngày mai có thể sẽ bán cô theo 1 người khác.
Đuổi theo thật sát cô với đôi mày nhíu lại, anh chạy theo cô. “Đi đâu vậy? Sao lại đi đường này?” Anh đuổi theo cố gắng chạy lên trước cô. “Đi nhầm đường rồi!” Anh nói, giọng cố tỏ ra thật mềm mỏng, anh ko muốn làm tình hình xấu thêm nữa.
Cô né người sang phải, cố tránh anh.Anh cũng đứng dịch sang phải. Cô sang trái, anh đứng chặn bên trái.. Cô sang phải, anh cũng sang phải. Cứ như thế anh chơi trò mèo vờn chuột với cô giữa cái hành lang ko mấy rộng chút nào. Minh ko phải dạng người thấp, nhưng Tú Triết lại thuộc dạng quá cao to của những gã võ biền. Điều đó làm cho anh ta giống như 1 bức tường cao trước mặt cô vậy. Cô cố gắng hết sức nhưng ko thể vượt qua được. Điều đó lại càng làm cho sự tự ti trong lòng cô lớn hơn lên. Cuối cùng, cô nghĩ ra 1 cách, cô luồn thật nhanh qua cánh tay của anh để trốn thoát, dù sao nhỏ con cũng đang là lợi thế của cô. Nhưng nhanh nhẹn lại ko phải là điểm mạnh của cô. Vì anh luôn luôn là người nhanh nhạy nhất, khi cô vừa luồn qua người anh, anh liền thuận theo ý cô đợi tới khi cô qua được nửa người. Nhanh như chớp anh gập bàn tay lại, xốc lấy



