. Cô hồi phục lại rất nhanh và trở lại vui vẻ, hoạt bát bình thường. Công việc của những cô gái ở đây cũng chẳng có gì. Mỗi ngày các cô gái chỉ thức dậy và ngồi nói chuyện, rồi ăn uống. Hầu như đó là những công việc nhàn rỗi và buồn chán với Minh. Sau 2 ngày cô đã hoàn toàn khỏe hẳn và bắt đầu bắt làm quen với cuộc sống ở đây. Nhưng có vẻ nó ko hợp với cô lắm. Câu chuyện của các cô gái đa phần liên quan tới trang điểm, những bộ phim nhàn chán trên truyền hình. Hoặc là về gã thiếu gia lạnh lùng. Hoặc mấy anh chàng xã hội đen hay tới thăm các cô để tán tỉnh. Những chủ đề này hoàn toàn ko phù hợp với Minh 1 chút nào. Hơn nữa có vẻ những cô gái này ko mấy thiện cảm với cô dù cho cô có cười với họ tươi thế nào. Nhưng Minh cũng ko mấy bận tâm về điều đó, cô hay nói chuyện với Huệ, 1 cô gái bằng tuổi cô cũng mới được đưa về đây. Huệ là 1 cô gái có mái tóc dài mỏng manh và trông cô y hệt như bông hoa huệ xinh xắn. Nhìn cô gái này Minh nhớ tới chị gái của mình. Mong manh và đột nhiên cô lại muốn bảo vệ. Vì ko bị nhốt như Minh nên Huệ biết nhiều thứ về nơi này hơn cô. Căn nhà mỗi ngày đều có người giúp việc mang thức ăn tới. Quần áo mỗi phòng thay ra đều có người giặt. Các cô gái có thể được đi lại thoải mái trong căn nhà, các cô có phòng trang điểm phòng quần áo và có 1 gian phòng ở cuối căn nhà thông với nhà chính bởi 1 hành lang kín. Căn phòng đó Huệ cũng chưa biết để làm gì, nhưng căn phòng đó luônkhóa. Tuy có thể đi lại tự do trong nhà dưới nhưng các cô gái ko được phép đi lên nhà trên hay ra ngoài vườn. Họ chỉ có giới hạn trong căn nhà này, các cửa ra vào luôn khóa và có người đứng gác. Các cửa sổ bằng gỗ luôn đóng chặt và cài ở ngoài. Cho nên việc ra ngoài là bất khả thi.
“Cho nên cậu đùng có làm việc dại dột” Huệ nói vừa tô son môi vừa nhìn qua tấm gương nói với Minh.
“Ko còn cách nào khác sao?” Minh hỏi với ánh mắt có chút thất vọng.
“Ko! Cậu nghĩ mình có thể chọi lại đám bảo vệ ngoài kia sao?” Huệ hỏi “Mà đâu chỉ có 1 tên, chỉ cần chúng kêu lên thì thế nào cũng có ít nhất chục tên chạy tới ứng cứu. Nghe mấy chị giúp việc nói nếu bị bắt được chắc chắn sẽ rất thê thảm, và chưa từng ai có thể trốn ra ngoài.”
“Nhưng dù có hoàn hảo đến đâu chắc chắn cũng có khuyết điểm ở đâu đó!” Minh nói tay chống cằm suy nghĩ,hiện tại cô nên làm gì.
Quay người lại nhìn thẳng vào phía Minh, Huệ hơi nghiêm mặt nhéo vào vết thương vẫn chưa lành vì thắt lưng da của Minh “Như vậy rồi mà cậu vẫn chưa sợ sao?”
“Au.. Cậu làm mình đau đấy!” Minh xị mặt xuống nói giọng nũng nịu. “Đau chết được ko biết tới bao giờ mới lành hẳn đây!”
“Chắc sẽ mất 1 thời gian đó! Nhưng cậu cũng thật ngốc!” Quay trở lại nhìn vào gương, Huệ lau lau maccra vừa nói tiếp “Tại sao cứ phải chống đối tới cùng như vậy! Yên phận có phải tốt hơn ko? Dù sao lấy được 1 ông chồng giàu cũng chẳng có gì là thiệt cả!”
“Rõ ràng bọn họ buôn bán phụ nữ!” Minh cự lại giọng hơi thấp xuống cuối câu.
“Cái gì mà buôn bán phụ nữ! Cậu nói hơi quá đó. Mình ở đây chỉ là do mình muốn lấy chồng giàu có!” Huệ hơi phật ý trả lời.
“Tại sao cứ phải lấy chồng giàu?” Minh nhíu mày như ko đồng ý với ý kiến này của Huệ.
Quay người lại nhìn thẳng vào con bé với thân hình thiếu nữ và tư tưởng của 1 đứa trẻ ngây thơ. Vừa mỉm cười vừa lắc đầu, Huệ rời khỏi bàn trang điểm tiến tới cầm lọ maccra gõ vào đầu Minh “Cậu đúng là trẻ con. Chúng ta đều là phái yếu dựa vào đàn ông thì có gì xấu.”
“Kể cả 1 người mà cậu ko yêu?”
“Hahahaha cô gái bé nhỏ! Cậu dám chắc lấy 1 người cậu yêu là tốt sao? Những gã đàn ông bây giờ ko có 1 người yêu và mấy người tình thay đổi thì cũng là dạng đồng tính. Cái gọi là tình yêu chỉ có trong ảo tưởng thôi nhóc ah. Vậy tại sao phải bán mạng vì những người ko xứng đáng như



