ng.
Tích tắc.. tích tắc..
Thời gian lặng lẽ trôi qua, trong dãy hành lang vô cùng yên ắng của khách sạn, chỉ có tiếng hít thở cùng với tiếng nhịp tim loạn nhịp của cô. Minh chăm chú nhìn cánh cửa trước mặt vẫn im lìm như ko có người ở. Sau 1 phút chờ đợi, cô nháy mắt mấy cái, ko hề đắn đo xoay người bước đi.
Nhưng cô còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì cái cánh cửa vẫn câm như hến mọi khi lại đột nhiên lắc người mở ra.
Minh trừng mắt nhìn vào cánh cửa phòng mới mở, con mắt tràn ngập kinh ngạc, cùng thất vọng.
“Thật ko có thành ý chút nào! Em mới ấn chuông có 1 lần thôi mà! Đây là thành tâm muốn đến bàn thảo hợp đồng của em sao?” Hắn dựa người vào cửa, khoanh 2 tay trước ngực nhìn cô mỉm cười bất đắc dĩ nói.
Minh nhăn mặt nhìn hắn bực bội. “Người ko có thành ý ngay từ đầu vốn là anh!” cô lườm hắn 1 cái rồi lướt qua người hắn đi vào phòng.
Tú Triết chỉ im lặng nhìn con mèo con bực bội lao vào phòng, khóe môi nhếch lên ko thể kéo xuống được. Trong lòng hắn lan tràn 1 chút ngọt ngào.
“Uống đi!” hắn chậm rãi đặt 1 cốc sữa lạnh trước mặt cô, thản nhiên nở nụ cười.
Minh chăm chú nhìn hắn, gương mặt của cô giống như bị ai đó hơ qua lửa, trái tim của cô đập thình thịch, thình thịch liên hồi, tay chân cô cũng trở nên luống cuống kì lạ. Tại sao cô lại trở nên mẫn cảm với từng cử chỉ của hắn như vậy?
Rụt rè và nhút nhát ko phải làbản chất của cô. Minh siết chặt bàn tay lại, đôi mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Đôi tay nhỏ nhắn của cô ko còn run rẩy nữa, vô cùng bình tĩnh cầm lấy cốc sữa mát lạnh trên mặt bàn, từ từ đưa lên miệng hớp 1 hớp. Mùi sữa tươi béo ngậy thơm mát làm cho người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu. Tâm tình của Minh cũng trở nên tốt hơn rất nhiều. Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào gương mặt của tên xã hội đen nào đó.
“Tôi đến rồi còn bản hợp đồng thì sao?” Cô dùng giọng vô cùng bình thản nói với hắn.
“Nhóc con, em làm anh đau lòng đấy. Bao nhiêu năm ko gặp, em chỉ có câu này để nói thôi sao?” Tú Triết mỉm cười ngồi xuống bên cạnh cô trên sofa.
“Anhh định làm gì?” Minh vô cùng cảnh giác lập tức xích người ngồi sang 1 bên.
“Em nói thử xem!” Đôi mắt sắc bén của hắn sáng lấp lánh ý cười, trên miệng nở nụ cười gian xảo nhìn cô.
Minh cố gắng lùi người vào sâu trong ghế, trái tim của cô như quả mìn đang muốn nổ tung lồng ngực bất cứ lúc nào. Bối rối, cùng lo lắng làm cho cô cảm thấy vô cùng bức bối.
“Thật ra anh muốn sửa hợp đồng như thế nào?” Minh nheo mắt lại, tự trấn áp từng cơn rung động của mình để đối diện trực tiếp với hắn.
“Em có thể ko nói về công việc được ko?” Đôi mắt sắc bén của hắn trở nên vô cùng nhu hòa dịu dàng nhìn cô. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên má cô, nhẹ nhàng xoa xoa đôi má mềm mại của cô. Cảm giác làn da mềm mại của cô lan tỏa trong lòng bàn tay cứng rắn của hắn làm cho trái tim hắn cũng trở nên yếu mềm.
“Anh.. Anh làm cái gì vậy?” Minh lo lắng nhìn hắn lắp bắp.
“Khi đó làm sao em về được nhà?” Gương mặt hắn hiền hòa nhìn chăm chú vào cô, đôi mắt đen sẫm lại nhu tình.
“Hả?”
“Buổi tối 8 năm trước!” hắn nhẹ giọng nhắc nhở, bàn tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve má cô.
“Cảnh sát đưa ra về đồn sau đó liên hệ với người nhà!” Cô nhỏ giọng trả lời, hoàn toàn bị hút vào đôi mắt ẩm ướt của hắn.
“Trên đường đi ko bị ốm chứ?” Hắn lại nhỏ nhẹ hỏi.
“Ko!” Cô ngoan ngoãn trả lời.
“Về nhà rồi có vui ko?”
“Dĩ nhiên!” Minh lại lơ đễnh trả lời, trên môi ko giấu nổi ý cười.
Tú Triết trầm lặng nhìn nụ cười trên gương mặt cô, đôi mắt của hắn có chút ánh sáng yếu ớt khó hiểu. Nụ cười trên gương mặt hắn có chút yêu chiều, lại vừa có chút thê lương hiếm thấy. Bàn tay ôm má cô vẫn vuốt ve làn da trơn mềm của cô luyến tiếc muốn buô




