m lưng mềm mại đang nằm bên cạnh mình, vòng tay hắn siết thêm chặt, kéo cái vật thể mềm mại ấm áp ấy về hướng mình.
Minh cảm giác cơ thể mình bị di chuyển, lại cảm giác sau lưng có 1 gương mặt đang dụi qua dụi lại, làm cho cô trong cơn mơ cũng bị giật mình tỉnh giấc. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào làm cho đôi mắt của cô nhăn lại, cô chớp chớp mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng của 1 ngày mới. Minh quay người lại, nhưng lại bị vướng thân hình to lớn đang ôm cứng lấy cô. Khuôn mặt góc cạnh đang dựa vào vai cô, hơi thở đều đều của hắn xuyên qua lớp vải ăn sâu vào trong da thịt của cô. Minh khẽ nhấc người đứng dậy, nhưng lại bị cánh tay rắn chắc đè ngang người làm cho cô ko thể ngồi dậy. Cô hơi nhướng mày, muốn cầm cánh tay của hắn nhấc ra khỏi người cô, nhưng bàn tay của cô vừa chạm vào tay hắn, vừa muốn nhấc ra..
“Làm gì?” Một giọng nói lạnh như băng vang lên.
“Muốn dậy!” Minh nói.
Tú Triết lập tức kéo cô nằm lại lên giường, ôm lấy cô vào trong ngực mình, đôi mắt vẫn mơ màng ko buồn mở.
“Vẫn còn sớm mà. Ngủ thêm 1 chút!” Hắn lơ mơ nói.
Minh hiện tại đang thầm oán hận ko thôi. Làm sao hắn ta có thể ôm cô như ôm cái gối. Hắn muốn ngủ nhưng ko phải cô. Đôi khi co tự hỏi cuối cùng hắn ta là dạng người gì? Lúc hắn tốt bụng thì rất dịu dàng, nhưng khi hắn xấu xa thì có lẽ ko ai có thể dám đăng quang ngôi vị quán quân với hắn. Nhưng lại càng kì lạ hơn, cô ko thấy sợ hắn. Ko biết nguyên nhân, chỉ là cô ko sợ.
Minh nhìn gương mặt lạnh như băng bên cạnh, cô thở dài. Hắn có thể coi là đẹp trai ko nhỉ? Có lẽ ko. Mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thăm thẳm lạnh như biển đêm, đôi môi mỏng hẹp y như lưỡi dao sắc bén. Nếu nói gương mặt hắn sắc sảo có lẽ hợp lý hơn là điển trai. Hắn có vẻ mặt góc cạnh, mạnh mẽ, đôi khi là sắt đá làm cho người ta phải sợ hãi.
“Nhắm mắt lại!” Một giọng nói trầm ấm vang lên kéo cô lại với thực tại.
Minh giật mình ngơ ngác nhìnhắn. Đôi mắt sắc bén của hắn mở ra. Con mắt như ô cửa sổ đột nhiên mở ra, để lộ ra con ngươi nâu sẫm thăm thẳm lạnh lùng nhìn cô. Minh hơi lùi người lại, nhưng lại bị cánh tay rắn như đá tảng của hắn kéo lại gần. Hơi thở lạnh như băng của hắn mơn trớn như gió mùa đông Bắc thổi qua da thịt mềm mại của cô. Minh hơi nhíu mày, cô cảnh giác nhìn người con trai đối diện. Hắn lớn hơn cô khá nhiều, có phải ko? Cô chưa từng hỏi tuổi của hắn. Cho nên cô cũng ko rõ. Chỉ biết rằng hắn ko giống những người bạn của cô, hắn lớn hơn, mạnh mẽ hơn, có cái gì đó làm cho người ta ko thể coi thường. Chắc đó là sự khác biệt của xã hội đen và người thường.
Tú Triết chậm rãi tiến lại gần kề gương mặt của cô, đôi mắt nâu nhìn sâu vào trong đáy mắt cô, thích thú tìm tòi suy nghĩ đang ẩn hiện trong óc con mèo nhỏ.
“Nhìn đủ chưa?” Hắn châm chọc.
Minh hơi nheo đôi mắt đen lại, mọi chú ý đều đổ dồn vào con ngươi sâu thẳm của hắn. Đôi khi cô tự hỏi với 1 con mắt sâu như vậy, có khi nào hắn phát ra tia x xuyên thấu mọi vật hay ko? Nhưng làm sao 1 con người lại có khả năng phát ra tia x, rõ ràng cô đang tự dọa mình.
Tú Triết nhìn gương mặt cô biến đổi liên tục. Ban đầu là nheo mắt lại chăm chú nhìn hắn rất suy tư. Lúc sau lại có vẻ bất mãn. Sau đó 5 giây thì lại là ánh mắt cảnh giác. Tiếp theo 3 giây lại thành kì thị. Sau đó cô hoàn toàn ko nể tình ai bất nhã thở dài, lắc đầu. Này. Hắn đã tử tế cho cô ngắm trộm, lại còn bị phê bình và tự phê bình thế này. Hắn lại ko phải đang mở đại hội đúc kết, kiểm điểm kinh nghiệm những việc đầu năm và cuối năm. Có phải hắn chiều chuộng cô quá, nên cô mới ko coi ai ra gì, mang hắn ra làm thú quí hiếm để ngắm hay ko?
Tú Triết trầm ngâm, cặp lông mày rậm rạp như lưỡi đao sắc nhọn đang giương cao đe dọa, gương mặt góc cạnh như 1 tảng đá trầm lặng nhìn cô chăm chú. Đôi cánh ta




