ộ. Lăng Vân là một độc giả trung thành của cô, cũng hay xen vào góp ý kiến, hai chị em bàn luận vui vẻ cho đến khi có khách đến mới thôi.
Đúng như suy nghĩ của Trần Diệp Chi, hôm nay quán khá vắng lặng, Lăng Đồng đi làm, tiện thể cũng đưa Doãn Doãn đi học từ lâu, chỉ còn chủ quán đang chúi đầu vào cuốn sổ thu chi. Thấy cô đến, Lăng Vân cười :
- Chào em, hôm qua đi chơi vui chứ ?
Trần Diệp Chi đáp lại :
- Dạ vâng.
- Ừ, lại đây chị bảo.
Trần Diệp Chi tiến đến gần, Lăng Vân ngẩng đầu lên, đưa cho cô xem cuốn sổ đang cầm trên tay :
- Em xem này, tháng này và tháng trước Tâm Giao làm ăn có lãi gấp đôi trước kia, em cũng góp công lớn đấy nhé, mấy loại bánh em làm, người ta đến ăn rất nhiều, nhận được không ít lời khen, mà nhờ có em chị mới đỡ được bao nhiêu việc. Vì thế, nên chị quyết định thưởng cho em thêm 3000 đồng, tiền đã gửi vào tài khoản của em rồi.
Trần Diệp chi sung sướng, cảm ơn rối rít, Lăng Vân nói thêm :
- Hai tuần nữa là kỉ niệm ba năm thành lập Tâm Giao, từ giờ đến lúc đó còn rất nhiều việc để làm, hôm ấy lại là chủ nhật, chị dự tính giảm giá tất cả các món ăn nên chắc sẽ có nhiều khách đến hơn. Cho nên tối thứ bảy trước ngày đó, em ở lại đây để phụ giúp có được không ?
Cô suy nghĩ một lát, rồi trả lời :
- Nếu có một mình em thì không vấn đề gì, nhưng mà nhà em còn có nuôi một con mèo, em không thể để nó ở một mình suốt được.
- Không vấn đề gì, Doãn Doãn cũng rất thích mèo, em cứ bế nó tạm sang đây một ngày đi.
Trần Diệp Chi gật đầu đồng ý, rồi cùng Lăng Vân sửa soạn dọn dẹp.
Dọn xong, cũng chưa có vị khách nào đến, Trần Diệp Chi mở máy tính lên, bắt Wifi rồi đăng nhập nick chat.
Dương Vy Nhung và Uyên Uyên chắc đang ở công ty nên không có online, cô thất vọng, liền đặt status :
"Buồn......"
Sau đó, cô mở phần mềm soạn thảo văn bản ra, bắt đầu viết.
Được nửa tiếng, bỗng có người buzz, cô mở khung chat ra.
[Đồng Lăng Lăng">: Chào.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Anh không phải làm việc sao ?
[Đồng Lăng Lăng">: Có, nhưng bây giờ đang rảnh rỗi.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Xì.
[Đồng Lăng Lăng">: Em có chuyện gì buồn sao ?
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Đúng vậy.
[Đồng Lăng Lăng">: Ồ, thế thì chia sẻ với tôi đi, tôi sẽ giải quyết mọi vấn đề của em, là bờ vai vững chắc cho em dựa vào.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Anh giúp được sao ?
[Đồng Lăng Lăng">: Tất nhiên rồi, tôi rất có kinh nghiệm đó. Ngay bây giờ tôi cũng có thể khiến em vượt qua mọi chuyện khó khăn, ở bên cạnh em....
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Tôi buồn ị thì anh ở bên làm gì ?
[Đồng Lăng Lăng">:.....
[Đồng Lăng Lăng">: Tôi cầm giấy giúp....
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Vô liêm sỉ.
[Đồng Lăng Lăng">: Ôi khổ chưa, tôi có tâm hồn lương thiện đi giúp đỡ người gặp khó khăn mà lại bị chửi, em dã man quáđấy.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Đáng đời nhà anh, ai bảo nói linh tinh.
[Đồng Lăng Lăng">: Tôi đâu có nói gì, là tôi đang đánh máy....
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Tôi bảo chuyện hôm qua, anh phát ngôn bừa bãi.
[Đồng Lăng Lăng">: Cái đó, chỉ là thuận miệng.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Cái gì thuận miệng, anh hết việc để nói hay sao ? Khiến tôi xấu hổ như vậy, anh vui lắm hả ?
[Đồng Lăng Lăng">: Không có, tôi chỉ cảm thấy lần đó chúng ta gặp nhau là chuyện rất quan trọng, cũng rất đặc biệt. Tôi lúc ấy thấy em rất thú vị, tuy có đanh đá nhưng tôi lại thích cá tính ấy.
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Anh....nói bậy, làm sao có thể chứ.
[Đồng Lăng Lăng">: Tôi thề .
[Diệp Chi Chi Chi Chi">: Hừ, không nói chuyện đó nữa, anh lẻo m




