t hả cậu ?
Lăng Đồng nín cười từ nãy đến giờ, bây giờ bị hỏi, liền chỉnh lại bộ mặt cho thật xúc động :
- Doãn Doãn à, cậu rất yêu con, nhưng rất tiếc là lời của Diệp Chi đã đúng được một nửa, cậu chưa có người yêu,là tại chưa đến lúc thôi. Với lại....cậu yêu con thứ hai, sau vợ cậu,nhưng tạm thời cậu chưa có vợ, nên con vẫn đứng nhất .
Doãn Doãn ngay lập tức lấy lại vẻ tươi tỉnh :
- Thế cũng được, chỉ cần cậu yêu con là con vui lắm rồi, con yêu cậu lắm.
- Cậu cũng yêu con vô cùng....
Nếu có một cái chậu ở đây, nhất định Trần Diệp Chi sẽ nôn ra hết những thứ trong bụng....
Chương 16
Lúc ba người trở về Tâm Giao, Lăng Vân đã dọn xong bữa tối, Lăng Đồng nói :
- Diệp Chi, nếu không chê nơi này tối tăm bẩn thỉu,thức ăn đạm bạc, em sẽ dùng cơm cùng chúng tôi chứ ?
Trần Diệp Chi lườm anh :
- Chả dám, ai mà chê được đồ chị Vân nấu chứ, anh không mời thì tôi cũng ăn.
- À,phải rồi, với trình độ nấu nướng của em, đúng là cần phải học hỏi bậc tiền bối,haha. Ăn ở đây nhiều lần rồi,chắc bây giờ em nấu thịt cá không bị cháy nữa chứ ?
Trần Diệp Chi chẳng biểu lộ cảm xúc gì, phớt lờ anh, đi tới bàn ăn.
Ăn xong, Trần Diệp Chi bỗng cảm thấy chóng mặt, Lăng Đồng thấy sắc mặt cô không tốt,liền nói :
- Tôi đưa em về nhé ?
Cô muốn từ chối,nhưng vừa định nói,thì đầu lại đau nhức , đành gật đầu. Lăng Đồng sung sướng,liền tới đỡ cô đưa ra ngoài.
Đi được một đoạn, thấy bước chân Trần Diệp Chi ngày càng nặng nhọc,anh lo lắng :
- Em có đi được không ?
- Tôi....
Chẳng để cô nói hết câu, anh đã tiến lên trước một bước, cúi người xuống :
- Lên lưng đi, để tôi cõng em về.
Trần Diệp Chi bây giờ đã mơ mơ hồ hồ,thấy phía trước một mảng có vẻ vững chãi lắm, liền bám vào .
- Ai da, em định bóp chết tôi đấy à ? - Lăng Đồng hét lên oai oái, cô gái này vừa trèo lên lưng đã bấu chặt lấy cổ anh không buông,hình như lại còn cấu cấu véo véo.
Anh nhăn mặt :
- Em nới lỏng tay ra một tí đi,đau quá .
Không có tiếng trả lời.
- Ây da, ngủ rồi hả ? Thật tội nghiệp tôi mà.
Lăng Đồng đi vài bước, thấy Trần Diệp Chi không còn bám chặt nữa,liền xốc cô lên, lúc đó anh mới nhận ra cô thật nhẹ và gầy,hai cánh tay cô buông thõng trước ngực anh, trên người toả ra hương thơm dìu dịu. Lăng Đồng khẽ nuốt nước bọt,lẩm bẩm :
- Em muốn hành hạ tôi chết có phải không vậy...
Về đến nhà Trần Diệp Chi, Lăng Đồng lục lấy chìa khóa trên người cô,mở cửa tiến vào . Anh đến phòng ngủ,đặt cô lên trên giường, sau đó lấy chăn phủ lên người cô. Lăng Đồng ngồi nhìn Trần Diệp Chi một lúc,trên miệng nở nụ cười :
- Trông em ngủ thật đáng yêu.
Anh cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô rồi đứng dậy,đi ra ngoài.
***
Trần Diệp Chi tỉnh dậy,đầu hơi nhức, cô nhìn quanh, thấy mình đang nằm trên giường ở nhà.
- Ai đưa mình về vậy nhỉ ?
Một tờ giấy nhỏ gấp làm tư ở trên bàn đã thay câu trả lời :
“Em tỉnh dậy thì xuống bếp ăn sáng,sau đó uống thuốc.
Lăng Đồng”
Trần Diệp Chi nhìn quanh,thấy cạnh chỗ để tờ giấy khi nãy là hai vỉ thuốc đau đầu.
- Cái tên này nhìn thế mà tốt bụng- Cô tự nhủ và bước xuống giường.
Cô đi vào bếp và kinh ngạc, nhìn xem, trên bàn ăn đã dọn sẵn, có bánh mì, trứng tráng và một cốc nước lọc,lại có thêm một tờ giấy nữa :
" Tôi làm bữa này lúc 7 giờ, em dậy muộn nó nguội thì tự chịu.
Còn nữa, tôi đã xin chị Vân cho em nghỉ làm hôm nay rồi
Lăng Đồng "
Trần Diệp Chi nhìn đồng hồ, 10 giờ....
- Có ăn được không nhỉ- Cô tự nhủ.
"Ục ục ục"
Ạch, cái bụng biểu tình .Trần Diệp Chi cười khổ, đành ngồi xuống ghế.
Gắp lấy một miếng trứng,bỏ vào miệng. Tuy có hơi nguội nhưng



