muốn.
- Tốt. Còn một chuyện nữa, tối thứ 7 này tôi rảnh,chúng ta đi ăn đi, em còn nợ tôi đó.
- Được, anh muốn đi đâu ?
- Hôm đó tôi sẽ đưa em đi, 6 giờ nhé ?
- Tôi nhớ rồi .
Cúp máy, cô toát mồ hôi .
Thật không ngờ, anh ta đúng là đồ mưu mô, tức chết đi được.
Nhưng không sao, đằng nào thì mình vẫn lãi, he he.
***
Ăn sáng xong, Trần Diệp Chi đến Tâm Giao , Lăng Vân đã mở cửa hàng được một lúc, đang lau dọn bàn ghế.
- Chi Chi đến rồi đấy à ?
- Em chào chị.
- Ừ, trưa nay có một nhóm người đặt làm tiệc nhỏ ở đây, có nhiều việc phải làm đấy.
- Vâng.
Lăng Vân dừng việc đang làm, nhìn Trần Diệp Chi nói :
- Em có tâm sự gì à ?
Bị hỏi ,cô đành phải kể lại chuyện lúc sáng, nghe xong, Lăng Vân cười :
- Tốt, chuyện nên làm.
- Hả ?
- Em đừng bận tâm, mấy bộ trang trí đó đối với Tiểu Đồng không đáng gì đâu, quan trọng là tấm lòng kìa, chị thấy nó có ý với em đó .
- Có ý ấy ạ, chị đừng dọa em. Em với anh ta như có thù từ kiếp trước vậy.
Lăng Vân vỗ vai cô, bí hiểm :
- Để rồi xem.
Trần Diệp Chi cảm thấy thực kì cục, nhưng cũng không nói gì, bắt tay ngay vào làm việc.
Gần đến trưa, khách đặt hàng bắt đầu tới, là một nhóm người khoảng trên 30 tuổi, họ chọn Tâm Giao là nơi họp lớp vì đồ ăn ở đây ngon,không gian rất thích hợp. Trần Diệp Chi nhận ra ngay anh chàng hôm nọ thử bánh, cô thầm khen :
- Zai đẹp, trông thật hiền nha....
- Chi Chi, lấy cà phê mau - Lăng Vân bê đĩa bánh đi ngang qua,nói.
- Dạ - cô giật mình, vội chỉnh lại ánh mắt háo sắc.
Nhóm người vừa ăn uống,vừa nói chuyện rôm rả, một cô gái đang khoác tay chồng mình, nói :
- Tần Quảng à, cậu cũng 32 rồi, giờ này vẫn còn chưa có lấy vợ là sao hả ? Đám con gái lớp mình đều đã có chủ rồi, nếu không,nhìn bộ dạng cậu bây giờ,nhất định sẽ không buông tha nha.
- Đúng đúng, ai mà ngờ được cậu chàng gầy gò ốm yếu ngày xưa bây giờ lại đẹp trai phong độ thế này chứ. Nói đi, người yêu đâu rồi ?
Tần Quảng gãi đầu :
- Mình...không có.
- Ây, hay là cậu bị gay ? - Một người khác nói lớn, ngay lập tức tât cả mọi người đều ôm bụng cười.
- A,không có, chỉ là....mình còn chưa có tỏ tình người ta.
- Hoá ra cậu có đối tượng rồi ,chúc mừng,chúc mừng ?
- Ừ,cảm ơn.
Tần Quảng đưa mắt lại chỗ Trần Diệp Chi đang cùng Lăng Vân làm bánh,khẽ cười.
CHƯƠNG 15
Đến chiều, Lăng Đồng đưa Doãn Doãn về đến Tâm Giao thì Trần Diệp Chi và Lăng Vân cũng vừa lau dọn xong ,anh nói lớn :
- Chị Vân, cả nhà mình đi công viên nhé ?
Lăng Vân cất quyển truyện lên giá sách, lắc đầu :
- Em với hai đứa cùng đi đi, hôm nay chị hơi mệt.
Trần Diệp Chi ngạc nhiên :
- Em hả ? Rõ ràng Lăng Đồng bảo "Cả nhà mình", em đâu có quan hệ gì với anh ta .
Lăng Vân gõ lên đầu cô :
- Mau đi đi, không thì chị trừ lương ráng chịu .
Trần Diệp Chi giãy nảy :
- Chị...bắt nạt em....
- Nếu em ngoan ngoãn, chị sẽ không làm gì em đâu- Lăng Vân cười cười.
Trần Diệp Chi nhìn Lăng Đồng với ánh mắt oán hận.
- Ây da, sao em nhìn tôi như vậy,cẩn thận thủng mặt người ta là em phải đền đó.
Doãn Doãn kéo tay Trần Diệp Chi :
- Chị ơi, đi cùng em nha, cậu sẽ mua kem cho cả chị nữa đó.
Trần Diệp Chi cười khổ:
- Thôi được rồi,chị vì em mà đi đấy nhá.
Doãn Doãn nhảy lên đắc thắng :
- Oh yeah, con bảo được chị rồi, cậu phải mua gấu bông cho con nữa đấy.
Trần Diệp Chi đổ mồ hôi hột. Một lần nữa bị lừa. Anh giỏi lắm Lăng Đồng.Đồ đáng ghét, đáng giận...
Lăng Đồng hắt xì hơi một cái, nhìn Trần Diệp Chi, cô vội quay mặt đi.
- Tôi biết là em đang **** thầm tôi đấy- Anh cười.
- Anh....
- Haizzzz, tôi biết là những người đẹp trai tài gi




