i thằng Hoàng với thằng Linh vẹo méo mặt lên bảng. Thằng nào thằng đấy cũng ngậm tăm mà nghe thầy phán:
-Các anh học hành thì phải có kiến thức đọng lại chứ!
-Trả lời thế mà nghe được à, phân tích sơ sài qua loa, không thấy được cái tinh tuý bên trong.
Tôi dám cá là trong lớp, ngoại trừ những đứa chuyên văn học chuyên tâm thi khối C thì may ra mới có khả năng, chứ đám còn lại thì làm gì biết cái tinh tuý đã bị ba tháng hè làm lu mờ ấy là gì cơ chứ. Muốn cười hai thằng bạn lắm, nhưng chẳng thằng nào dám. Lỡ gây chú ý thì chắc cũng lên đó đứng chôn chân mà thôi.
-Tùng, tùng, tùng..!
Tiếng trống trường mong đợi đã đến. Cả lớp hoan hô như pháo. Khuôn mặt tươi hơn cả một chữ tươi. Riêng cá nhân tôi thì nhanh gọn lẹ, thu xếp hết sách vở từ lâu, chỉ chờ thầy giáo vừa ra khỏi cửa lớp là tôi bay qua bàn, đi nhanh ra trạm xe.
-Ế, ở lại nói cái này Tín!-Hưởng đù gọi giật tôi lại.
-Mai đi, có việc gấp!-Tôi giơ tay chào thằng bạn.
-Chờ tao với!-Thằng Hoàng lại lề mề.
-Nhanh lên, ra trạm xe tao chờ!-Tôi hắng giọng, giả bộ gấp gáp.
Thật ra, nếu mà chẳng phải cuốn nhật ký của Dung nằm trong tay tôi thì chắc tôi đang uể oải thu dọn mọi thứ tống vào chiếc balo. Một phần nữa là tránh gặp riêng Dung. Lỡ đâu sáng nay vô tình nàng quên thì sao.
-Trả Dung cuốn sổ?
-Sổ nào? Sổ gì cơ?
Tôi không thể chối một cách vô căn cứ như thế được. Chỉ có cách tránh mặt là cách hay nhất.
-Nhanh lên Nhân, Nguyệt!-Tôi hối hai đứa trong con đường dẫn về cái xóm quen thuộc.
-Mày làm gì gấp thế, đừng nói nhịn nãy giờ nhé!-Thằng Nhân đen chơi xỏ tôi ngay.
-Vớ vẩn, lẹ lên!
Nhân với Nguyệt đành phải bước nhanh lên cho kịp với đà bước của tôi, gấp gáp và đầy nóng vội. Tôi muốn nhanh chóng được đọc tiếp những trang nhật ký của Dung. Nhất là những tâm sự cách đây chưa lâu, thời gian hè tôi vắng mặt. Muốn thế phải đọc từ đầu, mà thời gian gấp gáp, ai biết Dung “sực nhớ” ra lúc nào cơ chứ.
-Có gì mờ ám vậy Tín?-Nguyệt cũng không quen với kiểu hối thúc của tôi.
-Có việc, ờ….có thứ còn chờ ở nhà!
-Làm như Dung đang chờ ở nhà vậy!-Nguyệt tủm tỉm cười.
-Ờ…..ờ…Nguyệt khéo nói hão, có việc thôi mà.
Tôi vứt cái balo lên bàn, để nguyên đồng phục trường, lôi cuốn nhật ký ra nâng niu, cố gắng không để lại dấu tích phòng tránh cho chủ nhân cuốn sổ biết sự riêng tư đã bị xâm phạm. Nhanh chóng nhưng đầy cẩn thận, tôi mở trang tiếp theo ra chăm chú đọc. Đó là những câu quen thuộc, hình như là đoạn Intro trong cái đĩa CD mà tôi tặng Dung hôm 8-3. Ở cuối chỉ có một dòng chữ:
-Lẽ nào?!
CHAP 13: BẮT QUẢ TANG.
Đó là lần mà tôi tặng Dung chiếc đĩa Quang Dũng. Cái lần mà tôi bị nằm ngoài danh sách tặng quà sau khi hô hào nghe theo ngu ý:
-Thằng nào xui ráng chịu!
Nhưng mà món quà đó cũng có chủ ý. Món quà đó mang theo hy vọng người mà tôi sẽ tặng là Dung. Và Dung cũng là người nhận quà động viên tôi. Tình cảm hai đứa bắt đầu từ đó, theo một cách tự nhiên nhất. Có lẽ nào? Dung cũng như tôi, bắt đầu thể hiện tình cảm từ dạo đó.
Những ngày tiếp theo trong cuốn nhật ký làm tôi sống lại những khoảng thời gian trước, những kỉ niệm không bao giờ quên. Tôi được nhìn thấy mình đứng chết trân trên sân bóng đá hôm thua trận chung kết. Hay hai đứa đang ngồi với nhau đêm trại 26-3. Có khi lại là những kỉ niệm hôm ngồi cạnh nhau hát chung cùng với đám bạn. Tôi được cho là “dễ thương một cách tự nhiên nhất”. theo lời Nàng



