-Sao không học cùng Dung vậy, mà lại học lớp này?
-Ờ, thì không được học lớp đó đó….!
Hình như Ngữ Yên chỉ muốn hỏi cái lý do tôi với Dung phải tách lớp hơn là quan tâm đế gốc rễ của vấn đề hiện tại, rồi thì cô nàng lại trở về với vẻ mặt trầm ngâm, đẩy cái quyền phá tan sự im lặng sang tôi:
-Chẳng sao cả, học chung lớp với Yên là vui rồi!
-Sao vui?-Ngữ Yên hỏi ngay khi tôi vừa kết thúc.
-Cái đó đó…!
Tôi đưa tay chỉ vào chiếc xe đạp dựng ở sát bên gốc cây cạnh quán. Ý nói rằng từ lúc này tôi sẽ được quá giang cô nàng tránh việc đi bộ từ nhà cô dạy thêm Hoá ra đây.
-Không sợ Dung giận sao?
Một câu nói lại phá tan sự thoải mái mới được thiết lập, Ngữ Yên hiền dịu toàn hỏi những câu rất thật thà khiến cho tôi có một chút gì đó lúng túng. Thở dài và nhìn xa xăm:
-Có một chút chứ…!
-Thế sao còn đòi đi quá giang….!-Lại thật thà nữa rồi..
-Thì chắc Dung hiểu thôi mà!-Tôi phải giở cái giọng gian manh đối đáp lại người thật thà.
Khoảng không gian lại im bặt, tiếng ồn ào xe cộ, tiếng trò chuyện của những cô bán hàng và những vị khách xung quanh như nhấn chìm hai đứa. Thời gian cứ chầm chầm trôi qua, trôi qua, sao mà dài lê thê đến vậy..Và rồi Ngữ Yên nở một nụ cười dành cho tôi.
Theo quán tính, tôi đưa tay lên đầu và xoa xoa mấy lọn tóc đằng sau, cố làm nó rối tung lên, để cho đối phương thấy rằng, tâm trạng mình cũng như những sợi màu đen trên đầu này vậy.
-Tín lớn thật rồi?-Ngữ Yên vẫn chưa dừng nụ cười đẹp đẽ ấy.
-Sao cơ, vẫn thế mà?
-Không, lớn thiệt mà!
Để mặc cho tôi lơ ngơ xem mình lớn ở chỗ nào, có biểu hiện gì khác không, Ngữ Yên đưa cái ly lên chạm môi và vẫn cứ tủm tỉm cười. Điều đó càng khiến cho tóc của tôi thêm rối xù lên.
Chịu thua cô nàng, tôi phải xuống nước:
-Là sao vậy, Yên?
-Hì, không nói?-Lại nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa.
Tôi lại quay mặt đi, nhìn về phía xa xa, cố gắng làm nhoè đi những dòng xe máy đang lao vun vút qua lại, để tiến vào cảnh giới “ nhìn mà không thấy”, cố gắng dùng tâm để suy nghĩ câu hỏi ẩn ý của Ngữ Yên..
Năm phút, mười phút……đến phút thứ mười một, tôi bó phép chịu thua:
-Nhờ chân nhân giảng cho kẻ ngu muội này được rõ!
Lần này thì phải phì cười rồi nhé, Ngữ Yên:
-Thì cách Tín nói đó!
-Thì sao cơ? Vẫn giọng đó mà, vẫn kiểu đó…khác gì sao!
Tôi hơi chột dạ, chẳng lẽ nào mới Nam tiến được một thời gian, tôi đã du nhập cái giọng miền Nam về với Phố Núi rồi sao, hay là thời gian một tháng tự kỉ tôi lại trở nên lầm lỳ hơn so với trước mà ngay cả bản thân cũng không thể cảm thấy.
-Không, là suy nghĩ để nói á!
-Suy nghĩ?
-Ừ! Nếu bình thường, một người con trai mà bị người khác nhắc tới con gái..
Tôi ngồi im, chờ người soi sáng dẫn đường:
-Đấy nhé, ngay cả bây giờ cũng thế này…?
-Thì sao…..?????
-Nếu là bình thường, người con trai bao giờ cũng sẽ nói là không sợ Dung nhìn thấy, hoặc là ôi chao lo gì? Còn Tín thì khác…!
-Ờ, khác sao!
-Thì khác thôi chứ sao.!
Lần này Yên không cười nữa, nhưng dành cho tôi một cái nhìn quan tâm, xem thằng Tín đối diện đã hiểu và cảm thụ hết tinh hoa trong câu nói của mình chưa.
Đáp lại tôi chỉ lắc đầu:
-Hở?-Ngữ Yên cũng phải bật lên trước hành động của tôi.
-……!
-Thì như lúc nãy đó, nếu như Tín lúc trước thì thế nào cũng sẽ hỏi xem con trai nhắc tới con gái mình thương sẽ như thế nào, vậy mà Tín ngồi im re, lắng nghe chăm chú nữa.
›› TYPE html>
XtGem.com
• 2013-04-22 / 14:34:01
›› Học sinh chuyển lớp
• 2013-02-26 / 07:58:43
›› Những mãnh ghép tình yêu
• 2013-02-25 / 14:44:33
›› Là chúng ta đang nhớ nhau, phải không anh?
• 2013-02-25 / 09:32:25
›› Vợ ơi!. Anh biết lỗi rồi!
• 2013-02-25 / 08:49:43
Tổng cộng: 184254 lượt.



