lòng.
-Tại sao Dung không diễn văn nghệ, đáng lẽ.....?
-Cái này thì phải hỏi Phong ấy!
Hóa ra, tất cả cũng nhờ ơn thằng Mập bạn tôi, chẳng hiểu nó làm ăn thế nào, hay đùa giỡn ra sao, mà khiến cho cái áo mang tội. Cái áo nhỏ bé bị nó bắt bóp lấy thân hình phì nhiêu không chịu được độ căng, nay bị bọn chiến hữu giỡn, bị vận động mạnh rách toạc ra. Khiến lớp tôi bị đẩy xuống diễn cuối cùng. Coi như Tái ông thất mã, trong cái rủi còn có cái may.
-Hề, hề, vậy phải mời nó nước rồi!
-Ngốc!
-Sao lại Ngốc?
-Nếu dũng cảm hơn thì cần gì phải nhờ Phong, và cũng cần gì mất chầu nước!
Giọng nói nhẹ nhàng của Nàng đổi tông, pha thêm chút gia vị hờn trách và than oán. Nhưng tôi sẵn sàng đón nhận, bởi tôi xứng đáng được như thế. Ánh trăng lại chơi trốn tìm với những ngôi sao, chui vào đám mây mang gam màu tối. Ngoài trời, gió lại thổi lên lay động hàng cây trong trường. Gió lùa vào khẽ vờn những lọn tóc ngang vai. Và cũng thổi bay đi những giọt nước mắt mới hình thành. Nàng lại khóc, có lẽ nội tâm kìm nén bấy lâu nay vẫn chưa được trút bỏ ra hết. Và tôi lại chờ, dù cho mình không thuộc loại người kiên nhẫn.
-Tại sao, tại sao không đến giải thích với Dung?
-.............!
-Tại sao, không ngăn Minh An lại?
-............!
-Tại sao. không nắm tay Dung lôi Dung ra những điều Dung không thích?
-...........!
Cứ mỗi lần những câu tại sao vang lên, đáp trả lại Nàng chỉ có khoảng đêm yên tĩnh và khoảng không gian chầm chậm trôi. Tôi đã mang những câu hỏi tại sao khác:
-Tại sao, mày quá nóng vội?
-Tại sao, mày không nhận ra?
-Tại sao, màu không tin Dung?
Tôi không thể trả lời Dung, vì những việc tôi làm đã là câu trả lời không xứng đáng. Những câu trả lời của tôi đã sai, và mang đến uất ức trong lòng Nàng. Tôi chỉ còn biết im lặng. Nhưng im lặng lần này liệu còn có được nữa hay không. Tôi đưa bàn tay, cái bàn tay bị nàng cắn cho đau điếng lúc nãy, nắm lấy tay nàng:
Giờ Dung có cho T cơ hội sửa sai không?
Đáp trả là sự im lặng. Sự im lặng của những giọt nước mắt ngừng rơi, tôi đưa tay khẽ luồn vào mái tóc, bàn tay ấy dừng lại đằng sau gáy của nàng. Và từ từ, tôi hạ người xuống, không hiểu mình đang làm gì nữa. Một chút ngập ngừng, một chút bối rối, có lẽ sẽ là một nụ hôn đầu đời. Hai chúng tôi hòa vào bóng đêm, im lặng, sẵn sàng đón lấy thứ chuẩn bị xảy ra. Một khoảng cách đủ gần, gần đến nỗi tôi nghe rõ tiếng thình thịch của hai trái tim cùng nhịp điệu. Không có gì ngăn cản, tâm tư hoàn toàn trống rỗng, hai con người ấy sắp bước lên một nấc thang mới trong tình cảm.
-Tao có muốn đâu!
-Mày xui xẻo quá!
-Mày chọc tao làm gì, rách áo còn đổ thừa tao.
Phong mập có lẽ sẽ là cứu tinh của đời tôi, nhưng trong giây phút này có lẽ tôi muốn lao qua ban công, chạy vòng ra cây thông che khuất hình dáng của nó tẩn cho nó một trận. Giây phút nụ hôn thơ ngây sắp được hoàn thành thì tiếng nói tru tréo của nó xuất hiện. Dung và tôi tách nhau ra, mặt mũi đỏ rực, nhìn lảng tránh đối phương, có lẽ là xấu hổ về hành động trước đó của mình. May mà lũ bạn tiếng đi trước người, chứ để tụi nó bắt quả tang, e rằng tai họa còn khó lường.
-Ế! Hai đứa đứng đây làm gì?-Phong mập lấy hai đứa tôi làm bia lảng tránh những lời cáo buộc giành cho nó.
-..suỵt!-Thằng Kiên khẽ huých tay, báo hiệu về mối quan hệ đổ vỡ của hai đứa tôi.
Mấy bạn nữ nhìn Dung đang e thẹn, cúi gằm mặt xuống đất. Nhưng trong đêm tối, hình dáng ấy như đang ủ rũ và buồn bả. Mấy yêu nữ này lại gần vỗ vai Dung, làm Dung càng ngại, lắc lắc cái đầu báo hiệu mình không sao. Điều đó càng làm nhiều ánh mắt căm tức dồn về tôi.
-Sao mày ăn hiếp bạn mày!
Hưởng




