nếu có thì có mỗi Yên ngồi với T này!
Ngữ Yên nhìn qua tôi, vẻ mặt thẹn thùng, lấy vội cái li nước cam , ngậm ống hút chữa cháy.
-T dạo này sao rồi!
-Ờ bình thường, học hành bình thường mà!
-Không phải học hành?
Lạy trời, học sinh ngoài chuyện học ra còn chuyện gì nữa, tôi chẳng thèm suy nghĩ gì cả:
-Không học thế là gì?
-Ờ…..ờ
-……..!
-Chuyện với Dung ấy!
Lần này là đến lượt tôi đưa li nước cam lên ngậm để chữa thẹn. Nhiều khi có những câu hỏi chúng ta nên im lặng hơn là trả lời. Tôi đã ở trong hoàn cảnh ấy, lơ đễnh nhìn ra ngoài đường, khí nóng bốc lên nhiễu loạn hình ảnh dòng xe cộ đang hối hả về nhà.
-Cô ơi, tính tiền cho cháu nhé!
-Ơ, Yên, để mình……..!
-Không, coi như Yên thay mặt bạn tạ lỗi với T nhé!
Tôi cũng chẳng dám kì kèo nữa, ngồi im. Lỡ Ngữ Yên thấy tôi hùng hổ quá, lại nhường tôi trả, tệ hơn cô chủ quán không nhớ mặt tôi, lại đứng chờ tôi trả tiền thì chí nhục.
-Cảm ơn Yên nhé!
-Hì hì, không có gì!
Chiếc xe bus trờ tới, không cho tôi kịp nói câu tạm biệt. Chỉ kịp nhìn Ngữ Yên mà cười. Bỗng nhiên cô nàng gọi với theo tôi:
-T!
-Gì hả?
-Ờ…..ờ!
-…….!
-Ờ…….không có gì? Chiều gặp!
-Ừ, nói rồi mà, chiều gặp!
Tôi ngồi ghế sau, ngoái đầu nhìn qua kính cuối xe. Hình ảnh cô nữ sinh duyên dáng ấy đang bước đi trong nắng, vẻ đẹp giản dị nhưng nó tôn lên một trường phái riêng, không lẫn lộn với ai cả. Không cầu kì, nhưng đủ để đắm say bất kì ai, không diêm dúa, nhưng ai cũng phải chú ý. Tôi nhìn đến khi hình bóng Yên khuất khỏi tầm mắt mới quay trở lại.
-Nếu có lẽ mình gặp Yên trước, thì có lẽ….!
CHAP 86: QUAN TÂM VÀ VÔ CẢM
Thả người cái phịch xuống ghế sa-lon giữa phòng khách, tôi vắt tay lên trán suy nghĩ lại những gì đã diễn ra hôm nay. Nhưng chỉ có điều
không phải là về Dung, cô gái mà tôi luôn nghĩ tớ đầu tiên. Mà đó là Ngữ Yên. Bao nhiêu kí ức nửa năm ùa về, rõ ràng sinh động như một cuốn phim trước mắt.
Lần đầu tiên gặp nhau, chỉ bằng một viên đá. Viên đá ấy từ chân tôi, nó lăn long lóc đập thẳng vào cái hộp sên xe đạp cô nàng. Những lần đi học muộn được Ngữ Yên bao che, lần đánh nhau Ngữ Yên vừa khóc vừa đi tìm người giúp tôi. Ngày cuối khóa học hè, hai đứa tôi tắm mưa xung quanh đám bạn bè thân thiết trong ngôi trường vắng lặng. Không hiện hữu thường ngày như Dung, không mang cho tôi những lời khuyên hữu ích như chị Nữ Tặc, không hiểu rõ tính tôi như Nguyệt, Ngữ Yên dịu dàng và tế nhị, luôn biết lúc nào tôi gặp khó khăn. Vâng, chỉ có thể là Ngữ Yên thôi mày ạ. Người đứng từ xa, người giữ khoảng cách với mày nhưng đủ để biết mày lúc nào buồn, lúc nào gần như gục ngã.
Hình bóng Dung nhòa dần trong tâm trí tôi lúc này, thỉnh thoảng nó ánh lên nhưng nhanh chóng để hình bóng, mái tóc dài, lẫn những nụ cười của Ngữ Yên khỏa lấp. Chẳng hiểu vì sao như thế này nữa, có lẽ nó thuộc về khoa tim mạch, chứ chẳng phải khoa đầu óc nữa rồi.
Tôi ngồi dậy, đầu óc nặng trĩu, uống một ly nước cho tỉnh táo. Ngó nhìn đồng hồ đã điểm một giờ trưa. Hóa ra từ nãy tới giờ mãi suy nghĩ, tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Mệt nhoài với tay đọc mảnh giấy trước mặt mình:
“ Cơm mẹ để dưới bếp,thuốc thì trên bàn, nhớ uống”.
Xong phim, chắc hôm bữa dầm mưa đá bóng, trưa nay lại phơi nắng quá đà nên ốm lúc nào không hay. Hẳn lúc tôi mê mệt, mẹ tôi không nỡ đánh thức tôi dậy. Chỉ sợ trong lúc đó, lỡ Mẹ tôi nghe được Ngữ Yên, hay Dung gì gì đó, chắc là lại ép tôi khai ra hết mất.
Nặng trĩu cả người, cầm gói thuốc đưa lên trên góc tủ, tôi giấu trên đó. Từ trước đến giờ, nam nhi đầu đội trời, ma không sợ, quỷ cũng không, chỉ sợ nh



