-Mày đi học à?
Chợt sững lại, tôi chết điếng người trong khi nó ôm bụng ngặt nghẽo:
-Mày quên sắp thi nên buổi nâng cao được nghĩ à..
-À, ừ, tao quên…
Lủi thủi xách cặp về nhà trong ánh mắt bất ngờ có phần sững sờ của mẹ tôi, tôi phịu mặt ngồi xuống phòng khách. Đầu óc chứa nhiều quá nên bắt đầu đểnh đoảng.
Chiều lên lớp sau thằng Nhân đen, chưa kịp dặn dò nó đã lãnh ngay hậu quả:
-Sáng đi học vui không?
-Tính lên học với chị cờ đỏ à?
-Học hành siêng quá!
Nàng chỉ nhìn tôi cười và lắc đầu. Tôi mặt cứ sượng cả lại:
-Ờ, thì….
-Học hành nhiều quá hay sao mà đểnh đoảng vậy….
-Ừ, thì quên thôi mà.
-Chắc lại trốn đi thăm ai đây…
-Bậy quá, tính lên nhà Dung học đó mà!
-Dám sao?
Khỏi phải nói tôi cứng họng thế nào, nghĩ lại lão anh vợ trời đánh với bữa cơm ngượng ngùng đó, tôi vẫn còn sợ sợ. Chưa kịp nói câu nào thằng Nhân đã kẹp cổ tôi đi xuống căn-tin.Anh em chiến hữu đã chờ sẵn.
-Giờ anh em mình đều nằm trong diện nguy cơ, phải phấn đấu nỗ lực học hành để ôn thi.
-Nhà xa nhau thì giúp đỡ sao được.
Linh vẹo cốc đầu tôi, cho chừa cái tội lanh chanh:
-Giờ sẽ như thế này, ai thấp điểm nhất trong đám anh em thì bao chầu nước
-Lỡ bị rớt thì sao?
Nó lườm tôi tính cốc đầu tôi tiếp:
-Không được out ra khỏi lớp, giờ cứ thế mà tiến hành, out thì ba chầu.
Anh hem chúng tôi lườm nhau, đúng là khi có lợi ích thì bạn bè cũng trở thành thù. Tuy nhiên ở cái cấp 3 ấy, cái thù ở đây chỉ là ganh đua , chứ không hề ganh ghét như khi đã lớn lên sau này. Cụng ly quy ước, uống sạch ăn thề:
-Chơi thì chơi, ngán gì!
CHAP 55: ĐỐI MẶT VÀ KHIÊU CHIẾN
Không khí ganh đua giữa từng cá nhân trong lớp được đẩy lên cao trào, còn riêng với anh em hội bàn tròn chúng tôi thì không khí càng căng thẳng hơn nữa. Chỉ bài thì vẫn chỉ, nhưng thừa cơ hạ gục sĩ khí đối phương:
-Mày học thế thì gomtiền đi là vừa!
-Mày học thế à T!
-Nhân đen ơi, thảm mày rồi.
Vô tình nó làm cho guồng quay quyết của anh em càng được nâng cao. Sĩ khí bao trùm và phảng phát góc cuối, đến nỗi nhiều thầy cô thì bất ngờ. Nhiều thầy cô như môn Văn và Hóa và anh văn thì thỉnh thoảng bất chợt ngó xuống chỗ chúng tôi, tuyệt nhiên không tin tưởng, dò xét xem chúng tôi có làm gì bí mất không.
Vẫn như cũ, tình hình 15 người tổ nhà lá chúng tôi vẫn cắm đầu vào sách vở, ngẩng đầu ghi ghi chép chép. Ban đầu là hội anh em chiến hữu, căn bệnh la dần sang tổ khác rồi lan hẳn ra toàn lớp.
Với lợi thế té núi gặp cao nhân, ăn nhân sâm trở nên bá đạo, tôi đàng hoàng tự tin vững bước đứng bục giảng môn anh văn trong cái nhìn ngỡ ngàng của đồng đạo. Cao nhân không ai khác là chị Thanh, chị gái đầu của tôi, nhân sâm thì vẫn là cacao lạnh , nhưng mà giành cho bà chị tôi ăn.
Đợt cao điểm học tập ở lớp chọn so vẻ khó khăn hơn các lớp khác, vì cái ngưỡng sàn cao hơn. Bên lớp bên cạnh cũng tương tự đua nhau học hành. Ngữ Yên vì thế mà khuôn mặt vẫn dịu dàng, nhưng sắc khí đã giảm bớt phần nào.
-T, T xuống căn-tin đi.
Tôi theo thói quen trình báo sếp, liếc nhìn qua nàng. Nàng không để tâm, đang hí hoáy giải bài, anh em chiến hữu thì tranh thủ nhìn Ngữ Yên coi như thú vui trong giờ giải lao lâu lâu mới có.
Lén nhè nhẹ, tôi đi ra hướng cửa lớp và thẳng xuống căn-tin. Ngữ Yên đã ngồi đó với cô bạn cùng lớp, thấy tôi tới đã vẫy tay:
-Đây nè
Lách ra khỏi đám đông đang chen lấn mua nước và đồ ăn lúc buổi chiều, tôi tiến về phía cô nàng:
-Học hành nhiều quá hay sao mà mắt tím bầm vậy?
-Bị vợ đánh!
Tôi thở dài, lắc đầu kiểu như kẻ cùng khổ, Ngữ Yên thì cười mỉ




