i, không được bỏ học, hai đứa chia nhau rửa bát, giặt quần áo; 3, 5, 7 - lau nhà; 4, Chủ nhật - cọ nhà vệ sinh… Nếu chỉ vài ngày trước, nghe thấy mấy thứ này, hẳn An đã chối phăng, nhưng giờ thì khác, có những điều nó biết mình phải chấp nhận để hoà nhập. Vả lại, nó có thể lựa chọn được chăng?!
6. Hơn một tháng từ cái tối An xuất hiện trước cửa nhà Nam, khoảng thời gian tưởng như ngắn ngủi nhưng bao nhiêu biến động xảy ra với An có lẽ bằng cả 17 năm nó xuất hiện trên đời gộp lại. Không hiểu vì lẽ gì đến giờ này, chuyện nó “dạt vòm” hầu như chẳng ai biết, ba mẹ cũng không liên lạc gì. Dù ở trên lớp, nó vẫn tỏ ra bình thường nhưng hơn ai hết nó biết mình đang rối trí. Rốt cục, nó có ý nghĩa ra sao với bố mẹ nó? Chỉ vì một lời nói hỗn (giờ thì nó tự nhận như thế), mà bố mẹ nó có thể từ nó sao??? Thêm nữa, nó nhận ra cuộc sống tự lập không hề dễ dàng như nó nghĩ. Có quá nhiều thứ khiến An phải đối mặt mà trước giờ nó chưa hề nghĩ tới: Di động trở thành cục sắt khi tài khoản không còn K nào, những khoản tiền học mà “ngày xưa”, nó chẳng để ý đến con số; hạn nộp…
Thời gian biểu dạo này của nó cũng kín mít luôn, học xong ở trường buổi sáng, lại lao ra cửa hàng game, nơi nó mới xin vào làm để tự trang trải cuộc sống, ở đó tới chiều, tối lại hùng hục đi học thêm. Nhiều tối, lết lên 5 tầng nhà, nó chỉ muốn đổ vật xuống giường, không ăn, không uống, không học hành gì hết. Nhưng cứ nghĩ đến lời tuyên bố đầy tự tin “sẽ sống tốt” trước mặt bố mẹ, cùng với sự im lặng đầy vẻ thách thức từ Nam, tự nhiên nó thấy mình phải cố nữa, thế là lại quay ra học tới đêm…
Dạo này, Nam biết đêm nào An cũng trằn trọc không ngủ được. Chẳng hiểu sao nó thấy An bây giờ sao giống nó thế, nó cũng từng có một thời gian như thế sau khi ba mẹ mất. Nhưng An khác nó chính ở điểm này, An còn gia đình và có thể quay đầu bất kỳ lúc nào. Còn nó… Nó thật không muốn thấy thằng bạn thế này tẹo nào. Làm sao An biết được nó đang để vuột mất những cái người khác muốn mà không có chứ? Nhiều lúc, Nam chỉ muốn tống cổ thằng bạn ra khỏi nhà để nó về với gia đình. Dù Nam biết, để An đi, nó sẽ lại phải đối mặt với cảm giác chán chường, trống trải đối diện với chính mình mỗi khi trở về nhà… Không chịu thừa nhận, nhưng từ khi có An ở chung, Nam thấy vui hơn, mong về nhà hơn. Nó cứ lùng bùng trong mớ suy nghĩ ấy, rốt cục, Nam tự nhủ “Mình sẽ tôn trọng quyết định của An”.
Gần 2 tháng sống bên ngoài, đối mặt với cuộc sống trải qua nhiều cảm xúc, đã làm An khác đi, “lớn” hơn hay không thì không biết nhưng “khác” là điều thấy rõ. Nhiều lúc nghĩ về ba mẹ, một cảm giác buồn, thất vọng nhưng cũng đầy thương nhớ cứ đan xen trong nội tâm nó. Nó nhớ những món ăn mẹ làm, nhớ mùi thơm từ những chiếc sơ mi được là ủi cẩn thận treo trong tủ, nhớ những lần thức đêm xem bóng đá hét lạc cả giọng cùng ba, được ăn mỳ mẹ nấu cho hai ba con… Những lúc như thế, một thằng vô tâm như nó, cũng cứng rắn như nó lại muốn chảy nước mắt. An biết mọi chuyện sẽ trở lại như xưa nếu nó về nhà xin lỗi ba mẹ. Nhưng chẳng hiểu sao nó vẫn thấy khó khăn thế nào. Thế mới biết, để vượt qua bản thân, vượt qua những suy nghĩ cố chấp, với con người quả là khó khăn…
7. Dạo này, mỗi chiều, khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi từ hàng game về tới trước khi đến lớp học thêm, căn chỉnh đúng giờ ba mẹ đi làm về, nó đều tạt qua nhà. Nhưng cũng chỉ dám đứng từ xa nhìn, nó thấy mẹ dạo này gầy hơn, ba tóc bạc hơn, điều mà trước kia nó chẳng hề để ý.
Hôm nay, cũng vậy, nó đang thấy mẹ từ từ lái xe về gần tới nhà, bỗng một thằng nhóc bằng tuổi nó phóng qua tạt đầu xe mẹ. Mẹ phản ứng không kịp, chiếc xe loạng choạng rồi đổ ập xuống. Không một giây suy nghĩ, nó cuồng lên chạy lại đỡ mẹ dậy…
8. Buổi tối. Bước vào quán ca



