ới giúp ko? Thì cô nghe 1 tiếng nữa làm cho cô dập tắt suy nghĩ của mình.
“Đau lắm ư? Dừng lại nhé?” Đó là giọng của hắn.
“Không.. Đừng dừng..” Tiếng cô gái kia vừa thổn thức vừa tiếp lời mơn trớn.
Mặt Minh xám lại, giống như xuất hiện 3 vạch dài trên mặt, cô đơ người ko biết nói thêm gì. Vậy mà còn tưởng người ta bị ốm, suýt chút thì phá hỏng chuyện tốt của người khác rồi. Và tiếp theo lại là tiếng rên rỉ liên hồi.
Khẽ nhăn mặt ái ngại. Giờ hiểu ra nguyên nhân cái tiếng động đó rồi, thì Minh ko khỏi đỏ mặt. Cứ phải nghe vậy thật chẳng thoải mái gì cả. Cô đành nhanh chóng tìm cho ra cái điều khiển. Bật ti vi lên thật to cố gắng áp chế cái âm thanh kia. Nhưng vẫn cứ nghe dồn dập bên tai tiếng rên rỉ gấp gáp. Minh nhíu mày đảo mắt nhìn quanh 1 vòng, rồi chẹp lưỡi vẻ đáng tiếc.
“Trông căn phòng đẹp đắt tiền như vậy, mà cách âm lại quá kém. Thật đáng tiếc.” Nói rồi cô quyết định tắt tivi lên giường đọc sách.
Cuốn sách lần trước đọc cho hắn khiến cô nghĩ tới truyện ko vui, nên liền ném vô chung với đống sách cổ tích trong góc nhà. Vớ mấy quyển sách lần trước bị cô nâng lên rồi bỏ xuống ko dám đọc nhìn tựa sách rồi lại tự trách mình. “Thật đúng là.. tránh thế nào cũng ko được!!” Tên tựa sách là “Tình 1 đêm”. Lại cầm quyển tiếp theo lên nhìn tựa đề.
“Quá phóng đại!” Tựa sách tên là “yêu em hơn ngàn lần nữa”.
“Bệnh hoạn” tựa sách là “cho em hôn anh nhé”.
“Điên khùng” tựa sách là “sao ko nói yêu em”.
“Có phải là thiên đàng đâu mà kiếm” tựa sách là “sẽ có thiên thần thay anh yêu em”.
Cuối cùng lại tự thấy mình có phải đang tìm người đổ lỗi mà giận cá chém thớt hay ko? Cô cầm lấy 1 quyển sách và bắt đầu kéo chăn giở trang đầu tiên. Sách có tên là “Làm sao để yêu em?”. Đó là 1câu chuyện về 1 anh chàng rất bình thường, nhưng lại để ý 1 cô nàng đại ca của lớp. Cậu ta cứ muốn ngỏ lòng, nhưng lại chẳng biết làm sao để nói. Cứ mỗi lần định nói ra lại 1 lần bỏ lỡ cơ hội. Tới khi bạn bè cậu gán ghép cậu với cô ta thì cậu lại chối rằng “làm sao tao yêu kiểu con gái đó được?”. Để rồi cô nổi giận cho cậu 1 trận sứt đầu.. và rồi.. và rồi..
Bịch..
5 giờ sáng, tiếng đồng hồ cứ kêu tích tắc đều đặn trên tường. Tú Triết mắt vẫn thao láo hoàn toàn chẳng ngủ được, mặc cho chăn đệm ấm áp và cái thân hình mềm mại bên cạnh đang tỏa mùi hương, anh vẫn chẳng ngủ được. Khẽ nhấc cánh tay đang đặt lên ngực mình ra. Anh với lấy quần áo trên đất mặc vào. Trời mùa đông miền núi lạnh căm, vừa ra khỏi phòng điều hòa đã run lên từng đợt ko thể kìm được. Khẽ xoay ổ khóa nhẹ nhàng bước vào phòng. Sự im lặng khiến cho anh đến thở cũng ko dám thở gấp. Chỉ sợ rằng cô sẽ tỉnh dậy.
Tiến tới phía giường nhìn vào thân hình đang bọc trọn trong lớp chăn chiếu. Tú Triết khẽ thở ra nhẹ nhàng. Cô đang nằm đó, khuôn mặt xinh xắn thiêm thiếp trong mộng đẹp. Trên tay vẫn còn đang buôn hờ 1 quyển sách. Tú Triết khẽ cúi người nhấc tay cô cho vào trong chăn, cầm lấy quyển sách gập trang lại đánh dấu, rồi mới nhìn lên bìa sách, rồi lại nhìn Minh rầu rĩ. Trong miệng khẽ nói. “Làm sao?”
Nói rồi tiến tới chiếc ghế sofa, đặt người ngồi xuống ghế. Anh bắt đầu mở trang đầu tiên. Anh muốn biết cô đang đọc gì, càng muốn biết làm sao để yêu em? Thế rồi anh thiếp đi lúc nào ko rõ.
Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ làm cho Minh tỉnh giấc, có lẽ là thế hoặc cũng có lẽ do thói quen dậy sáng làm đồ ăn cho chị gái khiến cô dù rất rất muốn ngủ cũng chẳng cam lòng. Nhíu mày dần dần mở mắt, cô nhìn căn phòng yên tĩnh 1 lần. Từ cửa sổ vang vẳng tiếng chim hót lanh lảnh, tiếng rì rào của cây cối, ko khí buổi sáng thật là dễ chịu.
Bất chợt cô nhìn thấy 1 bóng người ngồi trên sofa, cô lắc đầu nghĩ mình đang nằm mơ. Mở mắt ra vẫn còn thấy ở đó, cô nhẹ nhàng đứn




