ko rõ là mình đang thổn thức vì tiếng khóc, hay đang run lên vì mỗi cử động của hắn. Chỉ thấy một nỗi đau trong lòng càng ngày càng lớn, hận muốn chết đi sống lại mà bức bách lại ko thể thoát ra. Cuốn vây lấy cô ko để cô thở nổi. Cô chỉ thổn thức.
Hắn dừng lại nhìn gương mặt thổn thức của cô. Những lời nói làm cho hắn ko thể nào bình tĩnh. “Được! Vậy để xem, cô có thể chống cự thế nào?”
Ánh mắt hắn lạnh băng nhìn cô chua xót. Cô ko bao giờ muốn là của hắn. Cô đối với hắn chỉ là sự căm hận tột cùng. Nhưng hắn dù trăm lần ngàn lần ko muốn chỉ có được nỗi hận của cô, nhưng lại càng ko muốn cô vụt bay ra khỏi lòng bàn tay của mình. Nhanh tay cởi toàn bộ quần áo của mình. Hắn lao xuống, xâm chiếm lấy cơ thể của cô.
Cảm giác tan chảy trong cơ thể cô khiến hắn ko thể dừng được bản thân những dao động. Hắn đã từng ở trong tay có bao nhiêu mĩ nhân, bao nhiêu đêm ấp ủ thân hình người đẹp, nhưng chưa có ai khiến cho hắn mất bình tĩnh như cô. Cũng ko có ai khiến hắn bị ám ảnh như cô. Từ cái đêm đầu tiên trong nhà tắm lý trí của hắn dường như đã bị dán chặt vào thân thể này. Hắn nhớ tới hơi thở mềm mại của cô, nhớ gương mặt thanh tú của cô, nhớ những đường cong gợi cảm của cô khẽ nâng lên mỗi nhịp thở, nhớ cái cổ thanh thanh trắng mềm, bàn tay nhỏ bévới những ngón tay dài thanh thoát, nhớ mái tóc mềm của cô rủ xuống tỏa mùi hương.. Tất cả tất cả làm cho hắn phát điên lên. Mọi cô gái khác với hắn là ko đủ, đường cong của cô này quá nhiều, cô quá mập, cô quá thơm mùi nước hoa đến khó chịu, cô quá sắc xảo như mụ phù thủy… Ai trong mắt hắn trông cũng thật khó coi vì 1 lý do nào đó. Để cuối cùng tự nhận ra rằng, chỉ đơn giản bởi vì họ ko phải là cô. Cho nên dù người con gái đó có xinh đẹp tới đâu, có thân hình đẹp tới đâu, làn da nõn nà tới đâu, cuối cùng vẫn làm hắn thấy chán ghét.
Cái cảm giác được ôm trọn cô vào lòng lúc này, được thật mạnh mẽ vào sâu trong cơ thể ấm áp của cô khiến hắn ko thể dừng lại. Như con mãnh thú càng lúc càng mãnh liệt hơn. Muốn có nhiều hơn nữa hơi thở của cô, thân hình của cô. Hắn chuyển động càng lúc càng gấp gáp, mạnh mẽ, khiến cho Minh càng lúc càng cảm thấy bất an. Cô nhắm nghiền mắt lại che giấu đi cơn nóng trong người, bất lực muốn thoát ra nhưng cả cơ thể lại tan chảy ra mất rồi. Cô đành thuận theo từng nhịp chuyển động của hắn, thấy cơ thể mình như có điều khó ở. Cô càng muốn trốn tránh thì lại càng tê dại hơn.
Bốp!!
Cô tát mạnh vào khuôn mặt của hắn, gạt ngay bàn tay hắn đây tiến lại gần vuốt tóc cô. Khuôn mặt ướt sũng nước mắt, đôi mắt tròn sáng ngời lên giận dữ. Hắn quay lại nhìn cô ánh mắt thoáng qua chút đau lòng, rồi thật nhanh chuyển qua vẻ lạnh băng tức giận.
“Cô dám đánh tôi!!”
“Tên khốn, đồ bệnh hoạn, dâm đãng. Khốn kiếp!!” Cô tuôn ra 1 trang miệt thị hắn. Đôi mắt lại hơi rưng rưng.
Hắn tức giận túm chặt lấy tay cô, đè cô xuống. “Câm miệng! Cô là món hàng của tôi phải ngoan ngoãn!” Hắn gầm lên ra lệnh. Ngang bướng của cô làm cho tim anh rạn vỡ.
“Ta ko phải của ngươi! Ta mãi mãi ko thuộc về ngươi! Đồ khốn”
“Để xem cô thuộc về ai?” Ánh mắt tức tối của hắn nhìn xuống thân thể mềm mại của cô. Một lần nữa lại xâm chiếm cơ thể cô. Lần này còn mạnh mẽ hơn lần trước.
Cô khẽ rên lên đau đớn, lại càng như khiến hắn nóng hơn trong người, lại càng chuyển động nhanh mạnh hơn.
Hắn đè chặt thân mình nóng hổi mồ hôi lên khuôn ngực mềm của cô va chạm theo từng hơi thở nóng nảy, thân dưới giao động mạnh, chăm chút hôn lên cổ cô chiếm hữu. “Nói cô là của ai?”
“Ta thuộc về ta, đồi bại!” Cô vừa cố kìm chế tiếng rên rỉ đau đớn vừa lớn tiếng cũng ko biết muốn tự trấn áp hắn hay tự trấn áp mình.
“Cô là của tôi! Nhớ cho rõ..Cô là của tôi.. Món hàng của tôi!” Hắn ghé sát v



