ắt tiền.. Em chỉ cần mua cho họ vài đồ hàng hiệu thế là họ theo em liền. Đến cô khó tính nhất cũng chỉ cần mua cho đến cái vòng cổ thứ 3 là đổ rồi.” Luân nói tự tin vỗ ngực.
Tú Triết trầm ngâm đặt tay lên cằm suy nghĩ, 1 lúc anh nói “Đến Parkson đi!”
6h30’
“Đại ca, mua vậy là đủ rồi. Anh còn muốn mua bao nhiêu nữa?” Nam nói giọng nài nỉ, trên tay anh đang cầm tổng cộng là 7 chiếc túi trong đó chứa đến 5 chiếc váy và 3 chiếc quần, 3 cái áo. Lúc này Tú Triết vẫn đang tiếp tục tiến quân vào hàng trang sức.
“Ko phải còn chưa mua trang sức với giầy sao?” Tú Triết nói, vẫn tiếp tục bước đi. Luân và Nam vội vàng chạy theo, họ ngán ngẩm nhìn nhau. Lầnđầu tiên họ thấy đại ca đi mua đồ cho con gái, lại còn mua tới độ tay nọ phải xách tay kia cũng xách mà vẫn còn muốn mua tiếp. Thông thường Tú Triết ko mấy hứng thú với mua sắm. Có thi thoảng vào cửa hàng mua vài bộ vét, thắt lưng đồng hồ, giầy. Nhưng thường anh chỉ nói mẫu và số, chứ ko mấy khi muốn lang thang nơi nọ nơi kia.
Vừa bước chân vào cửa 1 cô nhân viên trẻ với chiếc váy zip ngắn đã niềm nở ra chào đón. Nam và Luân nhìn cô cười còn Tú Triết đi thẳng luôn qua mặt cô vào trong cửa hàng. Khuôn mặt anh lạnh lùng. Trọn 2 bộ nữ trang với đá màu xanh biển rất đẹp ko biết tại sao anh thấy cô rất hợp với màu xanh biển. Sau khi trả tiền, anh đi ra cửa bỗng anh dừng lại, bày ở bàn ngoài cùng là 1 sợi dây mảnh, với chiếc mặt dây hình con mèo đang nhón chân như vừa nhảy xuống đất chiếc đuôi của nó vổng lên rất điệu đàng, hai mắt chú mèo được đính những viên đá đen óng ả, trên cổ mèo là 1 viên ngọc xanh biển sẫm, chú mèo đang nhón chân đứng trên 1 hình mặt trăng lưỡi liềm được làm bằng những đường cong, ở hai đầu mặt trăng nối với sợi dây. Tú Triết dừng lại. Chỉ tay vào tủ kính. Cô bán hàng chạy nhanh lại mở tủ ra đưa anh xem sợi dây. Nhìn nó 1 cách đắm đuối, con mèo nhỏ thật sự rất giống cô.
“Gói cho tôi sợi dây này!” Anh nói, rút ví ra để trả tiền.
Nam và Luân tiến tới đứng sau lưng anh, nhìn sợi dây và thầm nghĩ. “Đại ca mình chết chắc rồi!!”
Minh khẽ trở mình trên ghế, bữa tối làm cho cô trở nên nặng nề, nhìn căn phòng sạch sẽ cô mỉm cười. Nhưng sau khi dọn dẹp xong hết rồi thì cô lại chẳng có việc gì để làm nữa. Một cảm giác nhàn chán ập tới như thường nhật. Cô ước gì cô có việc gì đó làm. Nhìn chiếc bàn làm việc với cái giá sách là nơi sạch sẽ nhất trong căn phòng, cô bĩu môi. “Đúng là chỉ để trưng cho đẹp. Hắn ta thì đọc sách gì chứ!” Nhưng ko phải ý tồi cho 1 quyền sách. Bật tivi chương trình hoạt hình Minh tiến tới lấy 1 quyển sách, ngồi phịch xuống ghế cô nhìn chiếc tivi. “Lại chiếu lại nữa rồi!” Minh khẽ bĩu môi. Minh có thể xem là 1 cô gái kì lạ, nếu bạn hỏi cô về sở thích bạn sẽ nhận được những câu trả lời thế này:
Màu ưa thích : Đen, trắng, xanh biển.
Món ăn ưa thích : Bánh kẹo, kem, đồ ngọt..
Sở thích : ăn đồ ngọt, và xem truyền hình.
Chương trình yêu thích : Cartoon net world, Disney channel..
Sách ưa thích : Truyện tranh..
Trái với vẻ ngoài ngang bướng và khó bảo của mình, thật sự Minh chỉ là 1 đứa trẻ với đống sở thích ngớ ngẩn của cô. Nhớ lại hồi học cấp 1, trong giờ kiểm tra cô đã cho bạn chép toàn bộ bài chỉ để đổi lấy 1 cái kẹo que. Sau đó thì cô bị phạt viết bảng kiểm điểm và mẹ cô đã cho cô 1 trận no đòn. Lên cấp 2 thì có 1 cậu bạn vì rất thích cô lúc nào cũng cho cô kẹo, nên Minh suốt ngày lẽo đẽo theo cậu ta, cho tới khi cậu ta chuyển trường. Lên cấp ba, mỗi lần chị cô muốn nhờ cô làm chuyện gì thì chỉ cần 1 chiếc kẹo que thật to, hay 1 ổ bánh kem pháp là thế nào Minh cũng làm hết mọi việc ko ca thán. Cho nên mới nói, cô thật ra là 1 người rất dễ dụ dỗ, vì cô là tín đồ của đồ ngọt. Nhưng cô lại giấu khá kỹ điều này. Vì từ khi cô bắt đầu học cấp 3 mọi chuyện trở nên khó khăn h



