ầy mơn trớn ghé sát vào tai anh.
Lạnh lùng bỏ tay khỏi đầu anh cầm bàn tay của cô gái kia, 1 nụ cười nở ra trên khuôn miệng người con gái. “Cút ra ngoài!”
“Dạ?” Cô gái ko tin vào tai mình nữa.
Anh ghé sát mặt lại gần cô gái, ánh mắt lạnh băng và trong giọng nói của anh ánh lên 1 tia hằn học tức giận. “Ta bảo cút ra ngoài! Ngay!” Anh hét lên.
Cô gái run rẩy vội chạy ngay ra khỏi cửa phòng ko dám cả quay lại, như thể sợ rằng chỉ cần nhìn lại 1 cái thôi chắc chắn cái mạng cũng ko còn, người ta vẫn gọi là chạy bán sống bán chết.
2h sáng. Đứng dậy khỏi chiếc ghế với tâm trạng khó tả, anh bước đi. Cũng chẳng biết từ lúc nào mà đã bước tới chân cầu thang xuống phòng cấm. Từ ánh sáng của cây đèn vàng tù mù anh nhìn vào trong. Trong bóng tối đó là người con gái nhỏ bé với khuôn mặt hốc hác, bờ mi hờ hững khép hờ, khóe miệng khô khốc tiều tụy, khuôn mặt đã gầy đi hẳn so với mấy ngày trước. Dù rằng người giúp việc già vẫn mang đồ ăn và nước uống đến cho cô nhưng cô hầu như ko ăn chút nào. Cứ nghĩ tới chị gái mình là cô lại ko còn muốn ăn nữa. Và vì thế cô càng ngày càng yếu đi. Khuôn mặt cô cũng ko còn sức sống nữa.
Nhói..
Đứng đó hàng giờ chỉ để nhìn vào trong buồng cấm, và người con gái tiều tụy ko sức sống đó mà anh vẫn như chưa muốn rời mắt đi, nhưng dù anh có đứng ở đây bao lâu chăng nữa thì người đó cũng ko hề nhìn thấy. Ánh mắt của cô ta đang ở 1 nơi nào đó, hướng về 1 người nào đó. Anh khẽ nhếch mép 1 nụ cười buốt tới tận tim. Anh đang diễn cái trò ngu ngốc gì chứ vào lúc này, và anh đang nghĩ gì về cô ta, món hàng của anh? Thật là nực cười nhưng từ khi gặp cô ta anh thật sự thấy mình nực cười.
Đút 2 tay vào túi quần anh quay lưng lại, trong trái tim có chút trống rỗng và hối tiếc. Nhưng anh vẫn bước đi. Ko về phòng mình mà anh hướng về phía phòng Nam.
Bước ra trong bộ dạng đang ngái ngủ, Nam đưa 1 tay dụi mắt, tay còn lại đang che lại cái ngáp nuối tiếc chiếc giường ấm êm, mở cửa phòng. Khi nhìn thấy người đứng trước cửa anh trong luống cuống như gà mắc tóc vì bộ đồ ngủ đang mặc trên người “Đại…đại ca!!”
“Mang con bé đó xuống nhà dưới chăm sóc đi. Sắp đến ngày giao hàng rồi.” Đó là lời duy nhất anh nói, rồi anh quay đi. Để lại 1 Thuận Nam ngơ ngác phải mất 1 lúc sau mới hiểu. Nam quay lưng lại nhìn đồng hồ treo trên phòng mình. 5h sáng.
Nặng nhọc thả mình xuống chiếc giường êm ái, anh nảy người lên 1 lần trước khi vùi hẳn mình vào đệm êm. Anh luôn thấy cô ta giống như 1 con mèo khi ngủ cuộn tròn người lại. Trong chăn vẫn còn vương mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng.. Trời cũng đã lờ mờ sáng, anh mệt mỏi thiếp đi. Cô ta thật là 1đứa con gái phiền phức, ngang bướng, và ko biết nghe lời. Chẳng ngọt ngào chút nào hết. Món hàng này bán thế nào đây?!
Chương 3 :Làn datrắng,khuôn mặt dễ thương?Ko thuận mắt tất cả đều ko thuận mắt X_____X..
Ko khó để hiểu được tâm trạng của Tú Triết lúc này, vì dường như trên mặt anh ta được viết 2 chữ bực bội. Dường như đang có cả 1 bầu trời đầy mưa gió bão bùng chớp giật đùng đùng đằng sau lưng anh. Hai tay chống vào thành ghế với gương mặt hầm hầm tưởng như đặt ấm nước là có thể sôi ngay lập tức, điều đó cho thấy rằng tốt nhất nên tránh xa tên xã hội đen này nếu ko muốn gây phiền phức. Tất cả cái nguyên nhân này là do 1 lý do hết sức đơn giản. “Cơm trưa.”
Hai từ này có vẻ nghe rất nhẹ nhàng, chắc ai cũng đang nghĩ rằng cơm trưa thì có gì mà phải làm cho quan trọng hóa lên. Nhưng thật sự nếu tóm tắt trọng điểm của cơn tức giận này thì ko gì thích hợp hơn là 2 chữ “Cơm trưa” đáng giá này.
Chuyện là Minh cũng đã được mang lên nhà dưới cũng 2 ngày, sức khỏe của cô đã khá hơn nhiều so với lúc ở trong hầm tối.
Nói tới nhà dưới thì đó là nơi ở của những món hàng, hay Tú Triết vẫn hay gọi là kho



