thân mình, tự anh cũng thấy mình đang “nhục dần đều” ko khỏi tức giận kiềm chế nỗi xoa động trong lòng. Phút chốc khuôn mặt đỏ bừng biến thành tức giận “Cô…”
Thản nhiên vênh mặt lên tự đắc như con bé con vừa đánh thắng trận oai liệt, cô nở 1 nụ cười đắc thắng.
“Giờ thì xem ai mới là người có thể dùng bữa!” Lời nói khiêu khích của cô rõ ràng ý là đừng nghĩ có thể ăn tôi dễ dàng nhé. Tôi ko phải tiểu hổ đặt lên đĩa làm 9 món đâu.
Nhưng anh lại nghe thành 1 nghĩa khác. Mặt anh đơ ra nhìn cô, cái đầu phút chốc bốc khói như máy tính hoạt động quá tải. Quạt chíp ko thể quay mà mainboard thì đang bốc mùi cùng khói với khói.. Cháy IC rồi!!!!
Cô muốn ăn anhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!!!
Bỗng nhiên kéo anh ra khỏi mớ lộn xộn đầy khói và tiếng xoẹt xoẹt chập điện. Những âm thanh Cốc.. cốc vang lên.
Quay người lại nhìn cánh cửa. Tú Triết có chút ko vui, anh lạnh lùng bước ra mở cửa. Chỉ mở hé ra 1 chút đủ để nhìn chứ ko mở hẳn cánh cửa ra dò xét. Từ khe cửa nhỏ đó hắn nhìn thấy 1 dáng vẻ yêu kiều đang ở ngoài cửa e thẹn. Đồng tử anh co lại, quay lại cái nhìn bao quát, lạnh băng thường lệ, nhìn người đẹp dửng dưng như nhìn cành cây có lá.
“Chuyện gì?” Hắn lạnh băng hỏi, cũng chả mở cánh cửa rộng thêm, rõ ràng ko có ý định mời cô vào phòng.
“Em.. vì ko thấy anh đâu nên em đi tìm” Cô gái ấp úng lộ vẻ bẽn lẽn thẹn thùng. Nhìn gương mặt trắng, đôi môi đỏ xao xuyến lòng người đang e ấp chẳng có ai nỡ ko động lòng. Mi tự nhủ cái chiêu này bao giờ cũng có tác dụng. Chưa có ai chống lại được vẻ e thẹn của gái xinh bao giờ. Thế nhưng anh thì cứ lạnh băng như ko.
“Giờ thấy rồi sao còn đứng đây?” Anh nói thẳng thừng chẳng hề kiêng nể.
Làm cho Mi sững sờ vừa ngượng vừa thầm oán trách nhưng lại ko dám thể hiện. Chỉ đành ngậm ngùi cố giữ lại sự hiền dịu của mình mà thôi. Cô thấy đắng ngoét ở cổ mối thù này chắc nhớ mãi ko quên. Nhưng đành nuốt xuống vui vẻ nói “Vâng.” Rồi nhẹ nhàng tính bỏ về phòng thì.
Cánh cửa phòng mở rộng hơn “Ai vậy?” Minh tò mò bước ra mở cửa. Cô đã kịp đứng dậy phòng thủ sau lần phản công vừa rồi. Nhìn thấy cô gái yêu kiều mắt Minh sáng rỡ như mèo gặp cá. Thiệt đúng như gã dâm tặc nhìn thấy mĩ nhân. Thiệt đáng sợ. Thấy con gái cô vui vẻ nở nụ cười toét miệng.
“Cậu đi đâu vậy?”
“Mình.. Mình định về phòng.” Thấy cô gái này tự dưng niềm nở với tình địch là mình Kiều Mi ko khỏi đề phòng. Tính dùng đòn gì đây?
“Về phòng? Đằng nào cũng tới đây rồi sao ko vào 1 chút?” Minh vui vẻ kéo tay Mi. Đúng thật là mở cửa thành rộng mở chờ tướng giặc vào cướp mà.
Nhưng bàn chân Kiều Mi chưa bước được qua cánh cửa phòng thì Tú Triết – người từ nãy tới giờ bị Minh cho là vô hình – đã lên tiếng.
“Làm gì?” Anh trừng mắt nhìn Minh, bàn tay giật mạnh tay cô ra khỏi tay Mi.
“Ai..” Minh khẽ chậc lưỡi vì bị giật mạnh.
Tú Triết quay sang nhìn Kiều Mi đang ko khỏi bối rối cùng chết lặng đứng nhìn, ko dám nhích thêm dù chỉ 1mm qua ngưỡng cửa.
“Về phòng!!” Anh chỉ nói đúng 2 từ như thế đầy uy lực, cô gái yêu kiều chỉ còn biết run rẩy cố tìm sự vững vàng đôi chân mà chạy thiệt nhanh. Xã hội đen.. Đúng là xã hội đen rồi…..
Thấy Mi chạy vô phòng bên đóng cạch cửa, Minh gọi với theo nhưng chẳng còn kịp nữa. Bực bội nhìn Tú Triết vẻ ko thể tin được anh lại quá đáng như vậy. “Thật quá quắt!!” Minh lầm rầm ko tin nổi mà đi về phía ghế sofa. Bài học xương máu vừa rồi khiến cô đúc rút 1 kinh nghiệm. Với cái gã đầu óc lúc bình thường lúc bất thường này, tốt hơn hết nên tránh xa cái giường ra.
“Có gì quá quắt?” Tú Triết hỏi lại vẻ ko tin nổi cô có thể nói anh quá quắt. Đuổi 1 người ra khỏi phòng mình thì có gì là sai. Anh ko có thói quen dẫn con gái vào phòng riêng viếng thăm.
“Dù sao người ta cũng là con gái, đại ca,



