cách nhanh nhất có thể, nhưng …Tuyết đã nhìn thấy:
.
- Áo của ai thế? Mình trông quen quen, hình như không phải của cậu?
.
- À ừ…( nó lúng túng)….của mình ấy mà..
,
- Vậy sao? - Tuyết hỏi với vẻ nghi ngờ
.
Nó không nói gì, quay mặt lên bảng, Tuyết cũng biết ý nên thôi không hỏi nữa.
Ra chơi
.
Lớp vắng người…nó lấy cái áo trong túi tiến lại chỗ của Bảo, cậu nhóc đang lúi húi làm cái gì đó.
.
- Nè! Trả cho cậu! Cảm ơn vì đã giúp tôi!
.
- Không sao! Không cần phải khách sáo như thế! - Bảo cười
.
Nó thì im lặng về chỗ, nó lại thấy khó chịu.
.
Bỗng Bảo níu tay nó lại….
.
- Cậu không định trả ơn cho tôi sao?
.
- Trả ơn??? – Nó ngạc nhiên
.
- Nếu cậu thấy khó thì thôi!
.
- Không! Tôi cũng không thích nợ người khác, cậu muốn tôi trả ơn cái gì đây?- nó mạnh giọng.
.
- Ra về cậu đợi tôi rồi biết thôi.
.
- ???
.
Nó thắc mắc, nhưng cũng không hỏi thêm nhiều. Nguyên nhân là vì nó còn chuyện chưa giải quyết.
Nó chạy lại chỗ ngồi lấy chiếc cặp lộn chủ rồi phóng nhanh ra cửa đi tìm Lê Thái.
.
- 12A1! Đây rồi! - Nó lẩm bẩm.
.
Sau một hồi thu hết can đảm nó mới dám hé mặt vào cửa lớp gọi một cô bạn ngồi bàn đầu hỏi nhỏ:
.
- Cho mình gặp Lê Thái với!
.
- Lê Thái???
.
- Đúng ! Lê Thái! – nó nhỏ nhẹ.
.
- Tụi bây ơi! Có một em mới toanh tới tìm hoàng tử của lớp mình kìa! – cô bạn hét lớn với một nụ cười tươi như…bông.
.
Nó cứng người, trong khi nó cố gắng hỏi nhỏ nhẹ để giảm bớt sự chú ý thì …….
.
Nó lắc đầu cúi xuống.
.
May mắn là Lê Thái có trong lớp.
.
Cậu ta đủng đỉnh bước đến, vẫn cái điệu bộ đó, vòng hai tay và đứng dựa vào thành cửa:
.
- Cậu tìm tôi?
.
- ừ…
- Có chuyện?
.
- ừ…
.
- Chuyện gì?
.
Nó hít một hơi thật sâu và nói:
.
- Mình…mình…xin lỗi chuyện hôm trước. Cậu…cậu cho mình lấy lại cái cặp!
.
- Cặp? Cặp nào?
.
Nó trợn tròn mắt kinh ngạc:
.
- Cặp mà cậu lấy nhầm…À không! Cái cặp của mình, khi đó mình lấy nhầm cặp của cậu nên……. – Chưa bao giờ nó phải cúi đầu thê thảm như thế này.
.
- Xin lỗi! Không biết!
.
Cậu ta phán một câu ngắn gọn rồi quay lưng đi vào.
.
Nó xụ mặt lại, trong tình thế “ ngàn cân treo sợi tóc” như thế này, nó quyết định “ liều” mặc dù không biết chắc là phải hay không:
.
- Cậu đứng lại! Nếu không… - Nó ngưng lại…dẫu sao vẫn cảm thấy có lỗi đôi phần
.
Lê Thái dừng lại nhưng không quay đầu, một giây sau cậu ta bước tiếp…
.
- Nếu không tôi sẽ công khai cái bí mật tình yêu của cậu cho coi! – nó la to lên đủ để tất cả chú ý.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào nó, nó nhìn thấy những dấu hỏi to đùng hiện lên trên mỗi khuôn mặt
.
Lê Thái dừng hẳn lại, quay lưng và tiến lại về phía nó, mặt lạnh hơn tiền:
.
- Cậu vừa nói cái gì? Nhắc lại xem!
.
- Tôi nói là nếu cậu không trả cặp cho tôi thì tôi sẽ công khai cái bí mật tình yêu củ chuối của cậu. – nó nói nhỏ …dù sao nó cũng biết ng



