>
.
- Tuy ảnh không thích tao nữa nhưng tao vẫn thích ảnh, mặc dù anh đá tao phũ phàng nhưng dù gì anh vẫn là con người thẳng thắn thích thì nói thích không thích nữa thì nói không thích, đó mới là điểm khiến tao thích ảnh – Len vòng hai tay cất giọng như đang thuyết giảng, nó cũng thấy con bạn có đôi phần đúng, nhiều lúc nó khâm phục nhỏ Len vì cái tính rạch ròi phân minh như vậy, nó mong bạn mình sẽ kiếm được một người tốt hơn, thích hợp với nó hơn.
Tối đến nó mới có thời gian để ngủ, ở bệnh viện mà còn khổ hơn ở nhà, nó là người bệnh phải được nghỉ ngơi đằng này nó phải tiếp hết người này đến người khác, đúng là ngược đời!
.
Nó nhận được tin nhắn trước khi chuẩn bị đi ngủ, lúc đó chỉ mới 6h tối
.
Một số máy lạ!
.
“ Tôi nghe tin em bị tai nạn, tôi rất lo cho em, hãy mau bình phục, em đau làm tôi đau….”
.
Nó đã biết ai gửi, chợt nó nhớ đến hộp quà, nó với tay lấy rồi mở ra, đó là một chiếc váy dạ hội, nó mỉm cười, nếu như Len biết nó đang là đối tượng của người iu cũ có lẽ sẽ không tha cho nó đâu, nhưng nó cũng là người vô tội, thế rồi nó không nghĩ gì thêm nữa….nằm xuống và ngủ!
.
8h tối
.
Nó tỉnh giấc khi thấy có dấu hiệu lạ xuất hiện trên người: ai đó đang nắm tay nó .
.
- Bảo! Cậu đến đây từ khi nào thế? – nó kinh ngạc khi thấy Bảo đang cầm tay nó và ngồi bên cạnh.
.
- 1 tiếng trước….thấy cậu ngủ nên mình không nỡ gọi. - Bảo nhẹ nhàng
.
- Sao từ ngày hôm qua đến giờ thái độ cậu kì lạ vậy? – nó hỏi với giọng hờn trách.
.
- Xin lỗi…mình không cố ý…chỉ tại…..
.
- ???
.
- Thôi…không nói nữa….bây giờ mình muốn hỏi cậu, cậu phải trả lời thật lòng…..- Bảo nhìn vào mắt nó
.
- ừ …- nó cảm thấy bối rối….
.
- Cậu có bạn trai chưa?
.
- Ơ …tất nhiên là chưa….cậu đang hỏi gì kì cục thế. – nó càng bối rối hơn, mặt đã dần chuyển sangđỏ.
.
- Vậy thì cậu có đồng ý làm bạn gái của mình không? - Bảo với với vẻ nghiêm túc.
.
- Ơ …- nó tròn mắt nhìn vào Bảo, nó không tin những gì mà lớp trưởng đang nói, mặt nó chuyển hoàn toàn sang đỏ, chưa bao giờ nó phải ngượng đến thế!
.
- Cậu cứ trả lời theo những gì trái tim cậu cảm nhận….mình chỉ cầm cậu nói “có” hay là “không” thôi! - mắt Bảo lại càng nhìn nó sâu hơn.
.
Người ta đang tỏ tình với nó, nó không thể tin được, từ trc đến giờ chỉ có nó tỏ tình và luôn gặp thất bại, thật sự nó cảm thấy bai rối, người nó như đang ngồi ở sa mạc Sahara, nó không biết phải trả lời Bảo như thế nào, bản thân nó cũng không xác định được tình cảm đối với Bảo là gì, nhưng đó không đơn thuần là tình bạn, nhìn ánh mắt của Bảo, nó càng bối rối!
- Mình…….
.
Nhưng Lê Thái đã không cho nó nói, cậu nhóc đẩy mạnh cửa bước vào, cả nó và Bảo đều hướng mắt nhìn….câu chuyện thế là đành đang dở.
.
- Tôi đến để đưa cháo cho cậu. – Thái nói với giọng đều đều.
.
- Cám …ơn! – nó thấy nghẹn nghẹn trong họng, đơn giản vì nó thấy xấu hổ .
.
Lê Thái nhìn nó rồi nhìn Bảo với ánh mắt không bình thường chút nào, thế rồi cậu nhóc cầm camen cháo từ từ tiến lại phía nó nằm, Bảo đột ngột cầm tay Thái:
.
- Cậu cứ để đó, tôi sẽ giúp Lam! Cám ơn vì đã mang đến!
.
Thái nhìn Bảo chằm chằm, không nói gì, Lam thấy trong đôi mắt của Thái có cái gì rất lạ, rồi cậu ta đưa cháo cho Bảo, sau đó q



