mở nắp quà, nó không để ý rằng xung quanh mình là những ánh mắt săm soi với sự tò mò lộ rõ..
Một chiếc mũ …. Món quà mà không ai ngờ đến, nó không để ý đến cái mũ mà ánh mắt của nó đang hướng về tấm thiệp cũng màu đỏ nốt . Nó mở ra……
.
“ Tặng em” kí tên: Hải Phi
.
Đó là một cái tên lạ hoắc đối với nó.
.
Tiếng lớp trưởng yêu cầu mọi người về chỗ ngồi đã chấm dứt mọi sự thắc mắc đang bủa vây nó, Bảo nhìn nó, ại ánh mắt dò hỏi, nó cúi xuống.
.
Bảo đến gần nó, nói với một lượng âm thanh chỉ đủ để cho mình nó nghe:
.
- Mình có chuyện muốn nói với cậu, cuối giờ gặp nhau ở cổng trường!
.
- ừ …
.
Nó lúng túng trả lời,tự dưng nó cảm thấy có lỗi với Bảo. nhưng tại vì sao lại như thế thì nó không biết. Bảo với nó chưa có một sự công khai nào cả, cũng chưa có ai trong chúng nó thể hiện rõ lòng mình, nó không có một cái cớ nào để có thể nghĩ rằng Bảo …đang ghen .
.Mỗi ngày 1 truyện hay chỉ có tại http://VovaWap.Com
Nó lại nhìn món quà….không thể hiểu!
.
Ra về
.
Một vai nó đeo cặp của mình, vai còn lại nó phải vác thêm cái cặp xa lạ, hồi nãy nó quên mất việc đem trả cho Lê Thái, nhưng có lẽ không cần thiết, Lê Thái mà thấy nó chắc sẽ ăn tươi nuốt sống nó mất, đợi một dịp nào đó “thanh bình” nó sẽ mang đi trả, nhưng rõ ràng lỗi không phải chỉ mình nó.
.
Sau khi thoát khỏi cái nhà xe chật chội, nó trông thấy Bảo vẫn đứng ở chỗ cũ, nó hít một hơi thật sâu và tiến đến.
.
Đang trong tình trạng sầu thảm, nó chợt trông thấy có ai đó ở bên kia đường đang vẫy mình, nó nhíu mắt nhìn ( sự thật là nó bị cận nhẹ .) và….nó tá hoả khi trông thấy người đó đang đưa lên một cái gì nhìn rất giống tấm thiệp màu đỏ trong hộp quà nó mới nhận sáng nay, sau một giây chăm chú, nó ngã ngửa khi nhận ra đó là ai! Hải Phi chính là hắn! Là tên khốn nạn mà nó đã nguyền rủa! Biết được cô nhóc đã trông thấy và nhận ra mình Hải Phi cười nhẹ rồi phóng xe đi, chính xác là anh ta đến đây chỉ để làm như thế, một phong cách tán tỉnh cực kì mới lạ! .
.
Nó như người trên mây, nhưng cái nhìn của Bảo khiến nó trở về với thực tại, nó tiến đến và cất tiếng hỏi sau bao nhiêu dồn nén:
.
- Cậu muốn nói gì với mình à?
.
- Cũng không có gì quan trọng lắm…….nhưng mình muốn làm rõ một điều……. - giọng Bảo trầm xuống khiến nó càng lo lắng.
.
- ???
.
- Cậu đã có bạn trai? - Bảo hỏi với đôi chút ngượng ngùng.
.
- Ai bảo cậu thế? – nó tròn mắt
.
- Tôi cảm thấy thế!
.
- Không …làm gì có….mình….
.
Nó dự định sẽ kể cho Bảo nghe chuyện của nhỏ Len và Hải Phi nhưng tiếng chuông điện thoại cắt ngang làm nó phải ngưng lại:
.
- A lo! Có chuyện gì vậy mẹ?
.
- Con về nhà nhanh nhé! Mẹ có chuyện gấp!
.
- Chuyện gì thế mẹ? – nó bắt đầu lo lắng
.
- Con cứ về nhà đi!
.
- Ơ …alô….
.
Nó nhìn cái điện thoại không có tín hiệu rồi nhìn sang Bảo.
.
- Xin lỗi cậu, mình phải về đây, có gì mai gặp rồi nói cũng được!
.
- ừ ! - Bảo trả lời với vẻ buồn buồn
.
- Chào cậu!
.
Nó biết lớp trưởng không vui nhưng nó không thể ở lại, nhìn vào ánh mắt Bảo nó chợt thấy khó chịu trong lòng nhưng cũng đành dắt xe đi về.
.
Có lẽ nó đã mến Bảo! . bản thân nó cũng không



